Quãng đường về dài hơn một chút, Giang Đồng ngồi trên xe ngủ thiếp đi.
Vì cơn đau nhói ở cổ, anh thức dậy từ giấc ngủ say và cảm nhận được tiếng gió bên ngoài. Trong lúc lơ mơ, Giang Đồng mới nhận ra rằng xe đã dừng lại. Vừa định cử động, bỗng có người nhẹ nhàng đưa tay qua, bàn tay ấm áp ấy đỡ lấy gáy anh và cẩn thận lót vào một chiếc gối nhỏ.
Thật sự dễ chịu hơn hẳn, Giang Đồng suýt mở mắt ra, nhưng cuối cùng lại ngủ tiếp.
Lúc hoàn toàn tỉnh táo, xe đã dừng dưới lầu.
Cảnh vật trước mắt xoay chuyển một vòng rồi mới trở lại vị trí bình thường.
Giang Đồng mở mắt nhưng chưa vội cử động, đầu ngón tay anh hồi phục trước tiên, vô thức chạm nhẹ lên ghế ngồi, rồi đến cái cổ hơi cứng ngắc, anh quay đầu nhìn về ghế lái, chạm phải ánh mắt của Trần Tử Kiêm.
Hắn dường như không ngờ anh đã thức, ánh mắt chỉ dừng trên người Giang Đồng trong chốc lát, sau đó tự nhiên nói: "Đến rồi."
"Đến lâu rồi đúng không?" Giang Đồng ngồi dậy, cái gối nhỏ dưới gáy rơi xuống, chạm vào thắt lưng anh.
Anh đưa tay ra sau sờ thử, cầm lên mới thấy, hóa ra là màu hồng.
"Trước đây Thương Hiểu Tinh mua, vẫn để trong xe tôi chưa lấy đi." Trần Tử Kiêm giải thích ngắn gọn, rồi không nói thêm gì nữa, nhanh chóng tháo dây an toàn xuống xe.
Vì ngủ quá lâu, phần lớn thời gian còn mơ màng nên phản ứng của Giang Đồng hơi chậm. Anh cũng xuống xe theo, phát hiện Trần Tử Kiêm vẫn chưa đi xa, mà đứng đợi ngay trước đầu xe.
Thấy anh đến gần, Trần Tử Kiêm nói: "Có thể mấy ngày tới cục cảnh sát vẫn còn việc, bọn họ không kham hết được, tôi sẽ thường xuyên qua đó giúp một tay."
"Ừm." Giang Đồng chớp mắt, không chắc lắm liệu có đọc đúng cảm xúc trong mắt Trần Tử Kiêm hay không, có phải hắn đang trốn tránh?
Hắn vẫn nhìn anh, nhưng không nói thêm gì. Gió lạnh lùa qua, bàn tay lộ ra ngoài của Giang Đồng vô thức siết chặt hơn. Trần Tử Kiêm cụp mắt, xoay người bước vào tòa nhà.
Giang Đồng đi sau hắn, cúi đầu nhìn cầu thang, lúc nào cũng có thể thấy đôi chân Trần Tử Kiêm.
Hắn đi rất vững, có một kiểu tác phong kỷ luật hình thành từ quá trình rèn luyện lâu dài, đây là khí chất rất đặc biệt mà Giang Đồng hiếm khi thấy ở người khác.
Tiếng bước chân của hai người vang vọng trong cầu thang, một nhịp rất đều, một nhịp rất lộn xộn.
Đầu óc Giang Đồng vận hành chậm chạp, anh đang cố gắng xâu chuỗi những sự việc đã xảy ra trong mấy ngày qua, nhưng vẫn không tìm được lời giải thích cho sự thay đổi đột ngột của Trần Tử Kiêm.
Hay là anh đã hiểu sai?
Lúc Trần Tử Kiêm mở cửa, Giang Đồng nghiêng đầu nhìn thoáng qua một góc nhỏ gương mặt hắn.
Hắn không phải kiểu người như vậy.
Giang Đồng lại tự nhủ với mình một lần nữa.
Mặc dù chỉ là một chuyến đi ngắn ngủi hai ngày, nhưng anh vẫn cảm thấy người mình rất bẩn, muốn đi tắm trước.
Anh lấy quần áo sạch trong phòng, đi ngang qua ban công thì thấy Trần Tử Kiêm đang hút thuốc.
Khói thuốc bay lên từ đầu ngón tay hắn, Giang Đồng liếc nhìn bóng lưng hắn một cái, rồi kéo cửa phòng tắm lại.
Chờ anh đóng cửa xong, Trần Tử Kiêm mới nhìn sang.
Hắn đổi tư thế, mũi chân hướng về phía phòng tắm, nhưng ánh mắt chỉ dừng vài giây rồi lại dời đi.
Vốn dĩ hắn định cai thuốc.
Trước đây khi còn ở cục cảnh sát, áp lực quá lớn lại thường xuyên thức đêm, để giữ tỉnh táo và giảm stress, hơn một nửa đồng nghiệp của hắn đều hút thuốc.
Hắn vẫn chưa hỏi Giang Đồng có thích mùi này không, có lẽ là không thích.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!