Vi Gia Dịch đã mệt rã rời sau cả ngày bận rộn, chỉ muốn nằm xuống nghỉ ngơi để ngày mai tiếp tục làm tình nguyện. Nhưng vừa định tắt đèn thì Triệu Cạnh bất ngờ xuất hiện, chào hỏi và ngồi xuống mà không hề có ý định rời đi.
Triệu Cạnh ngồi trên chiếc ghế đơn, im lặng, đầu hơi ngẩng, thi thoảng lại liếc nhìn Vi Gia Dịch, khiến anh bối rối không hiểu dụng ý. Không khí im lặng mà nặng nề, áp lực từ Triệu Cạnh mạnh mẽ khiến Vi Gia Dịch không thể ngồi yên. Cuối cùng, anh đành lên tiếng hỏi: "Muộn thế này rồi, anh không ngủ à, không buồn ngủ sao?"
"Chiều nay tôi đã ngủ rồi." Triệu Cạnh đáp ngay.
Sau đó là một khoảng lặng kéo dài chừng nửa phút, Vi Gia Dịch đành vắt óc tìm chủ đề: "Anh đã uống thuốc giảm đau chưa, có tác dụng không?"
"Uống rồi, có chút hiệu quả." Triệu Cạnh đáp: "Cảm ơn."
Vi Gia Dịch không ngờ có ngày mình lại nghe hai chữ ấy từ miệng Triệu Cạnh, không khỏi nhìn anh kỹ hơn. Sắc mặt anh chẳng khác ngày thường là bao, gương mặt điển trai với cánh môi mím lại, tay tựa lên cây nạng, trông có vẻ không khó gần như mọi khi.
Vì chân bị bó nẹp nên mặc quần dài không tiện, anh chỉ mặc chiếc áo choàng của nhà nghỉ, buộc chặt dây lưng. Chiếc áo vốn dài đến mắt cá chân, nhưng với Triệu Cạnh thì ngắn, chỉ vừa che đến đầu gối.
Các vết thương trên người anh đều đã được sát trùng và băng bó, nhiều vết dài chưa băng trông có phần dữ tợn. Dù thái độ vẫn ngạo mạn như cũ, Vi Gia Dịch có thể thấy Triệu Cạnh đã trải qua nhiều đau đớn trong trận sóng thần. Thế mà, ngoài những vết thương ấy, anh ta sạch sẽ tinh tươm, khiến Vi Gia Dịch bất giác hỏi: "Anh đã tắm rồi sao?"
"Tôi tự tắm đó." Triệu Cạnh liếc nhìn Vi Gia Dịch, ánh mắt như chứa chút tự hào.
Đến đây, Vi Gia Dịch thật sự không biết nói gì thêm. Triệu Cạnh vẫn ngồi im, chẳng có ý định quay về ngủ, Vi Gia Dịch thấy anh không ngừng sờ cây nẹp như một thói quen vô thức. Đoán anh đang có chút chấn thương tâm lý, Vi Gia Dịch hỏi: "Anh có phải bị căng thẳng sau chấn thương nên không muốn ngủ không?"
Triệu Cạnh ngẩn ra, nét mặt hơi lạ, như không muốn thừa nhận rằng mình có phản ứng tâm lý yếu đuối, nhưng sự thật là Vi Gia Dịch đã nói đúng.
Vi Gia Dịch mệt đến mức chỉ muốn phớt lờ, nhưng nhìn quanh phòng khách không ai khác chịu ngồi với anh, mà xem ra Triệu Cạnh vẫn không định rời đi. Anh đành dịu giọng: "Sau thảm họa lớn, phản ứng căng thẳng là chuyện rất bình thường. Nếu cảm thấy khó chịu, anh có thể nói ra hoặc tự ghi lại, tâm trạng sẽ khá hơn đấy."
Triệu Cạnh chỉ khẽ "ừ" một tiếng, không đồng tình nhưng cũng chẳng mắng Vi Gia Dịch nhiều chuyện. Như chợt nhớ ra điều gì, anh hỏi: "Cậu có tin tức của thằng bé tôi nhặt trên bãi biển không?"
Vi Gia Dịch bất ngờ khi thấy Triệu Cạnh vẫn nhớ đến LiNi: "Chiều nay Nick có lên đưa nạn nhân về, tôi có hỏi thử. Nhà LiNi sập rồi, mẹ em vẫn chưa tìm thấy, nhưng ông bà ngoại và dì của em sống ở vùng cao hơn, không bị thiệt hại. Họ đã nhận LiNi về chăm sóc."
Triệu Cạnh gật đầu rồi quay sang nói: "Mai trực thăng của tôi đến, cậu đi cùng luôn đi."
Giọng điệu ban ơn của anh nghe không hề khó chịu. Trước thảm họa này, Vi Gia Dịch chưa từng dám hy vọng Triệu Cạnh lại tỏ ra lịch sự với mình đến vậy. Nhưng anh không định rời đi sớm như thế, chỉ mỉm cười: "Cảm ơn anh, mai rồi tính tiếp."
"Cậu muốn ở lại làm tình nguyện viên sao?" Triệu Cạnh nhướng mày, hỏi rất chính xác.
Vi Gia Dịch ngạc nhiên, nhận ra Triệu Cạnh cũng là người nhạy bén. Nhưng không muốn nói chuyện quá sâu, anh chỉ trả lời qua loa: "Để xem tình hình sao đã. Giờ thì tôi chỉ muốn ngủ ngon thôi. Mệt cả ngày rồi." Anh hy vọng Triệu Cạnh nhận ra ý nhắc khéo này.
Trái với mong đợi, Triệu Cạnh không nhận ra. Có lẽ anh chưa bao giờ nghĩ có ai lại không muốn trò chuyện với mình. Anh nhìn vào chiếc máy ảnh trên tay Vi Gia Dịch, đổi chủ đề: "Cậu còn định chụp ảnh à?"
"..."
Dù là người khéo léo, Vi Gia Dịch cũng không khỏi nghẹn lời. Câu hỏi ấy thật sự rất vô duyên, nhưng ánh mắt Triệu Cạnh lại hoàn toàn vô tư.
May mà Vi Gia Dịch đã hiểu rõ lối suy nghĩ của Triệu Cạnh, nên chẳng thèm tính toán, chỉ trả lời gọn lỏn: "Không đâu, tôi xem lại mấy bức ảnh thôi, mai sẽ trả máy ảnh cho Lý Minh Miễn."
Đúng như dự đoán, Triệu Cạnh không hề bận tâm câu trả lời. Nghe đến Lý Minh Miễn, anh lập tức hỏi ngay: "Anh với Lý Minh Miễn cũng chơi chung à?"
Vi Gia Dịch vừa mệt vừa buồn ngủ, đang nói chuyện bình thường thì Triệu Cạnh lại đột nhiên chất vấn, khiến anh thật sự hơi bực. Nhưng chưa kịp phản ứng, Triệu Cạnh lại tiếp lời: "Anh ta tuy mang họ Lý, nhưng trong nhà chẳng có chút quyền lực gì. Dù anh có mắng thẳng vào mặt, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến anh đâu. Lần sau khỏi cần lịch sự làm gì."
Mưa bên ngoài đã dịu lại, trong phòng càng thêm tĩnh lặng. Triệu Cạnh không thể không thừa nhận, Vi Gia Dịch quả thật giỏi giao tiếp. Dù động cơ có là gì, cách trò chuyện của anh luôn khiến người đối diện cảm thấy dễ chịu.
Như bây giờ, Triệu Cạnh nói chuyện với anh một lát, tâm trạng đã thoải mái hơn nhiều, nỗi ám ảnh vì sóng thần cũng vơi bớt.
Nhưng từ lúc nhắc đến Lý Minh Miễn, Vi Gia Dịch bỗng không còn thoải mái nữa. Triệu Cạnh đoán có thể anh đã chịu ấm ức vì Lý Minh Miễn, bèn thêm vài lời an ủi: "Không nhiều người biết đâu, thực quyền của Lý Minh Miễn trong tập đoàn còn thua cả bảo vệ ở tầng trệt."
"Vâng." Vi Gia Dịch nhoẻn miệng cười, cuối cùng cũng trả lời lại, nhưng chỉ đơn giản: "Tôi biết rồi."
Triệu Cạnh thấy anh vẫn chưa vui hẳn, bèn đề xuất một giải pháp: "Hay thế này đi, tôi sẽ gọi Lý Minh Miễn dậy, bắt anh ta ngủ trên sofa, còn cậu thì ngủ ở phòng của anh ta."
Vi Gia Dịch tròn mắt, ngạc nhiên nhìn anh, xua tay: "Không cần đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!