Sau khi kết thúc việc ghi hình tuyên bố chính thức, Triệu Cạnh phải tiếp tục tổ chức cuộc họp video với các cổ đông chính. Giữa hai việc chỉ cách vài phút, Triệu Cạnh chỉ kịp gửi vài tin nhắn an ủi cho người kia vẫn còn đang trong giấc ngủ, thông báo về tiến triển của mình để anh khỏi lo lắng.
Như đã nói với Vi Gia Dịch, Triệu Cạnh vốn dĩ đã trao đổi trước với phần lớn các cổ đông, đặt ra kế hoạch dự phòng từ trước, kế hoạch truyền thông khẩn cấp cũng đã được chuẩn bị kỹ càng. Sau khi các cổ đông xem qua tuyên bố của anh, bầu không khí cuộc họp tuy nặng nề, nhưng tất cả vẫn nằm trong tầm kiểm soát như Triệu Cạnh dự tính.
Do thời gian đã là giữa khuya, Triệu Cạnh cố gắng thu gọn nội dung cuộc họp, chủ yếu là nhấn mạnh vào tiến triển trong các cuộc đàm phán gần đây với cơ quan quản lý, ổn định lòng tin của họ và cam kết sẽ sớm xác định nguồn gốc rò rỉ thông tin.
Tiếp theo, anh trả lời câu hỏi từ các cổ đông, đồng thời phát hiện mình có thêm một thói quen khi suy nghĩ: dùng ngón trỏ và ngón cái tay phải nhẹ nhàng xoa, xoay chiếc nhẫn cưới. Điều này làm anh nghĩ đến bàn tay của Vi Gia Dịch, lạnh giá, mềm mại, thuộc về nhau, khiến Triệu Cạnh cảm thấy vô cùng yên tâm – thì ra đây chính là cảm giác hạnh phúc mà một người đã có gia đình mới có được.
Dù lần này quá gấp, Vi Gia Dịch chưa thể tự tay đeo nhẫn cho anh, nhưng họ sẽ sớm gặp lại nhau, Vi Gia Dịch có thể đeo cho anh một lần nữa. Triệu Cạnh vừa giải thích với các cổ đông về thỏa thuận bảo mật của công ty, vừa nghĩ đến kế hoạch mới của mình.
Sau câu hỏi thứ ba, cuối cùng cũng có người sáng mắt nhận ra chuyện trọng đại liên quan đến hôn nhân của Triệu Cạnh. Một cổ đông trước tiên giơ tay lên xin phát biểu, rồi do dự một hồi, có chút không hiểu hỏi: "Cái nhẫn này là gì vậy?"
"Nhẫn cưới." Triệu Cạnh giơ tay lên, sợ có người nhìn không rõ, đưa tay lại gần máy quay, xoay hai bên để cho mọi người xem: "Hôm qua tôi vừa kết hôn."
Tất cả mọi người đều ngạc nhiên đến bàng hoàng, nhất thời im bặt, có cổ đông nóng tính còn buột miệng chửi thề. Triệu Cạnh không giận, vì biết rõ nỗi lo lắng của họ, tiếp tục bình tĩnh thông báo: "Còn một khoảng thời gian nữa giấy chứng nhận kết hôn mới được cấp, tôi đã tìm luật sư để lập thỏa thuận trong hôn nhân. Tôi sẽ loại trừ quyền sở hữu cổ phần của em ấy, không liên quan đến việc thay đổi cổ phần của công ty, cũng không gây ra yêu cầu công bố thông tin.
Trong cuộc phỏng vấn ngày mai, tôi cũng sẽ thừa nhận việc đã kết hôn và nhấn mạnh điểm này."
Dù kết hôn là chuyện không có kế hoạch trước, gần như là hành động bộc phát, nhưng các biện pháp bảo vệ cho gia đình sau này, Triệu Cạnh đã suy nghĩ thấu đáo, chuẩn bị từng bước. Trên chuyến bay trở về, anh và một vài luật sư đã đạt được thỏa thuận, bàn bạc ra phương án ổn thỏa nhất và cũng đã thông báo với bố mẹ.
Lúc đó máy bay đã gần đến đích, chỉ còn hơn một giờ bay. Mẹ anh nghe xong, vẻ mặt rất dễ đoán là đang giận: "Chuyện lớn như vậy sao có thể làm qua loa thế được?"
"Không phải lần trước con về nhà đã nói rồi sao? Con và Vi Gia Dịch sẽ kết hôn."
bố anh lý trí hơn chút, nắm bắt được trọng tâm, hỏi: "Sao không ký trước hôn nhân? Thỏa thuận trong hôn nhân phiền phức hơn nhiều."
"Không kịp, bọn con vội quá." Triệu Cạnh nói, nhớ lại trong nhà thờ, khi Vi Gia Dịch nói "đồng ý", đôi môi anh run rẩy, đến giờ Triệu Cạnh vẫn cảm thấy chỉ cần đưa tay ra là có thể ôm lấy cơ thể gầy gò của anh. Hồi tưởng một chút, mỉm cười, rồi nói với bố mẹ: "Hai người không biết tình huống lúc đó thế nào đâu, phòng đăng ký đóng cửa lúc mười hai giờ đêm."
Mẹ im lặng vài giây, nói: "Sau khi đóng cửa thì mười năm sau mới mở lại sao?"
Triệu Cạnh thấy mẹ mình làm nguội lòng anh, có chút không vui, không nói gì.
"Thôi, lười nói con, dù sao con cũng không nghe." Mẹ thở dài.
bố mở lời: "Thỏa thuận trong hôn nhân dự định lập thế nào?"
"Xác định rõ Vi Gia Dịch không có quyền sở hữu cổ phần, quyền sở hữu cổ phần của con không thay đổi, không thuộc tài sản chung." Triệu Cạnh tóm gọn.
Mẹ nhíu mày nhẹ, nói: "Không ngờ con còn chút lý trí. Vi Gia Dịch đồng ý không?"
"Con chưa nói với em ấy, nhưng em ấy nghe con hết mà, là em ấy cầu hôn con, lại còn thích con đến vậy, chắc chắn sẽ không phản đối. Hơn nữa, nói lý trí cũng không đúng." Triệu Cạnh nói thật, nói với họ: "em ấy học nhiếp ảnh, không biết gì về kinh doanhcả, mỗi lần con họp mà gọi điện cho em ấy là em ấy ngủ rất nhanh. Cổ phần của công ty con còn sống thì anh ấy không dùng đến, chẳng may con chết trước, lẽ nào để lại công ty cho anh ấy rồi để anh ấy bị ức hiếp?
Con dự định lập một quỹ tín thác cho anh ấy, đưa tài sản cá nhân của con và cổ tức hàng năm vào đó."
bố mẹ đều im lặng, Triệu Cạnh nhắc họ: "Không phải hai người đã dạy con sao, ở bên con sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp và tự do của em ấy. Nếu công khai rồi sau này em ấy làm việc thế nào, đi ra đường chụp ảnh cho ngôi sao mà sau lưng có mười vệ sĩ à?"
Triệu Cạnh nghĩ rất rõ ràng, tình yêu của Vi Gia Dịch dành cho anh là vô điều kiện, như đang chìm trong giấc mơ, dũng cảm nắm lấy tay anh bước vào hôn nhân một cách mù quáng, nhưng thế giới khách quan không đơn giản như vậy. Là người lớn tuổi hơn trong nhà, Triệu Cạnh phải tỉnh táo hơn, kiểm soát tốt những thay đổi có thể xảy ra trong thực tế.
Nhớ đến việc Vi Gia Dịch đến cả tủ quần áo cũng không sắp xếp được, làm việc thì luôn lơ mơ, chưa bao giờ nói rõ với Triệu Cạnh về khoản nợ mua nhà còn lại bao nhiêu, cứ đánh trống lảng, rõ ràng là đã quên mất số tiền. Với một người không giỏi về tài chính như vậy, sau này mọi việc liên quan đến vấn đề kinh tế giữa hai người, đều phải do Triệu Cạnh tự mình chủ động và lo liệu.
May mắn là Triệu Cạnh làm gì cũng thoải mái, trưởng thành và đáng tin cậy, chắc chắn có thể hoàn hảo bảo vệ quyền lợi của Vi Gia Dịch.
Mẹ anh vốn rất giận, thái độ không tốt, sau khi Triệu Cạnh nói xong, bèn mềm mỏng hơn nhiều, qua một hồi, bà nói: "Nếu con đã sắp xếp rồi, khi nào Gia Dịch rảnh, con cũng dẫn cậu ta đến gặp chúng ta. Mẹ thì quen rồi, nhưng ba con vẫn chưa gặp. Con cứ không dẫn đến, nhỡ cậu ấy tưởng chúng ta phản đối thì sao."
bố cũng không nói gì thêm, chỉ bảo anh xử lý công việc cho tốt.
Với bố mẹ, Triệu Cạnh nói chi tiết hơn, còn với các cổ đông, anh tự cho là đã giải thích đủ rõ ràng. Nhưng bây giờ công ty đang trong thời điểm khủng hoảng, các cổ đông khó chấp nhận sự lựa chọn của anh, anh cũng hiểu được. Vì vậy anh kiên nhẫn chờ đợi, sau một thời gian im lặng, cuối cùng cũng có người dẫn đầu, mọi người lác đác chúc mừng anh.
Triệu Cạnh gật đầu, nói lời cảm ơn, tiếp tục trình bày suy nghĩ của mình, cũng như khả năng đạt được hòa giải với cơ quan quản lý trước khi thông tin rò rỉ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!