Trong cuốn kỷ yếu cấp ba, Triệu Cạnh được xếp đầu tiên, vì vậy anh đã viết câu châm ngôn "Có thể làm cho danh sách bắt đầu từ chữ cái Z, vì ngoài tên ra chỉ có chữ A", và được bầu chọn là một trong những châm ngôn hay nhất trong những năm qua.
*Họ của ảnh pinyin bắt đầu bằng chữ Z là Zhao ấy ạ
Từ tuổi 28 bây giờ nhìn lại thì có hơi khoa trương, nhưng nội dung không sai. Mọi người đều biết, rõ ràng là từ nhỏ anh giỏi giải quyết vấn đề nhưng không giỏi học tập.
Khi xuống khỏi thuyền vịt, trên đường trở về nhà nghỉ cùng Vi Gia Dịch và LiNi, Triệu Cạnh vừa dạy LiNi kiến thức mới về xe công trình, vừa nhìn Vi Gia Dịch ngồi ở ghế lái, suy nghĩ về những việc mình cần làm tiếp theo.
Nhu cầu đặc biệt của Triệu Cạnh đối với Vi Gia Dịch đã trở thành định đoạt, không thể bỏ qua hay thay đổi. Do đó, bước đầu tiên trong kế hoạch mà Triệu Cạnh sẽ bắt đầu thực hiện là thăm dò và khám phá mối quan hệ giữa hai người.
Theo quan điểm của nhà trị liệu tâm lý, Vi Gia Dịch có thể thích Triệu Cạnh.
Triệu Cạnh cũng không phủ nhận, có ba khả năng khác, một là Vi Gia Dịch có lẽ chưa đến mức thích, chỉ có một chút cảm tình tiềm năng phát triển; hai là Vi Gia Dịch có cảm tình nhưng tạm thời chưa nhận ra tình cảm của mình; ba là vì thời gian chung sống chưa đủ lâu, điều kiện trên đảo hạn chế nên Vi Gia Dịch chưa có cơ hội nhận ra đầy đủ và toàn diện sự ưu tú và đáng tin cậy của Triệu Cạnh.
Điểm thứ ba có lẽ liên quan đến việc chân của Triệu Cạnh chưa hoàn toàn hồi phục. Nếu đúng là vậy, anh phải đẩy nhanh tiến độ phục hồi chức năng.
Nói về cảm giác của Triệu Cạnh đối với Vi Gia Dịch, không có kinh nghiệm trước đây, nên cũng không thể ngay lập tức đưa ra quyết định.
Trước đây, Triệu Cạnh hoàn toàn không có hứng thú đối với các chủ đề liên quan đến tình cảm, có thể nói đây là một lĩnh vực mà kiến thức lý thuyết của anh gần như bằng không, và cũng không có kinh nghiệm thực tiễn.
Chỉ đơn giản nghĩ đến các từ như "thích", "tình cảm", Triệu Cạnh chỉ cảm thấy phiền phức và nhàm chán, không thú vị hơn công việc. Tuy nhiên, nếu nghĩ đến Vi Gia Dịch, Triệu Cạnh lại có một tâm trạng khác. Năm mươi bức ảnh liên tục chụp Vi Gia Dịch cầu nguyện nhắm mắt trong album điện thoại của anh chính là bằng chứng.
Vì vậy, tình hình hiện tại dường như còn khó khăn hơn buổi chiều âm u nhiều năm trước, khi Triệu Cạnh đứng trên ban công căn nhà thương mại mới mua, nhìn xuống thành phố, gọi điện cho môi giới bất động sản, từ chối người thuê muốn ép giá và quyết định tự mình mở công ty.
Tất nhiên, một người tự nhìn nhận bản thân thường không đủ khách quan. Triệu Cạnh định xác định cảm giác của Vi Gia Dịch đối với mình trước rồi mới tiến hành các bước tiếp theo.
Dù có nghiên cứu hay không, Triệu Cạnh dù sao cũng là người trưởng thành, lại có khả năng quan sát và ghi nhớ tốt, dù không có hứng thú, khi nhớ lại những gì từng vô tình nghe thấy hay thấy được, vẫn có thể tìm ra một số tiêu chuẩn đánh giá cơ bản.
Chẳng hạn, trong tình huống khẩn cấp, người đầu tiên Vi Gia Dịch tìm là ai, khi tiếp xúc gần với Triệu Cạnh có ngượng ngùng không, có chủ động liên lạc với Triệu Cạnh hay không, thái độ đối với Triệu Cạnh và người khác có khác biệt gì không, v.v.
Trong chuyện này, điểm yếu của Triệu Cạnh là thiếu kinh nghiệm, điểm mạnh là Vi Gia Dịch đối với anh có cầu tất ứng.
Cũng giống như mỗi lần đưa ra quyết định, Triệu Cạnh rất quyết đoán. Khi Vi Gia Dịch dừng xe trước cửa nhà nghỉ, mở cửa xe, trước hết bế LiNi xuống, Triệu Cạnh nhìn đôi tay mảnh mai của Vi Gia Dịch vòng qua người LiNi, và nụ cười dịu dàng bên khóe miệng, thì đã hạ quyết tâm, chuẩn bị ngay lập tức tìm cơ hội hành động.
LiNi chơi rất mệt trên thuyền vịt, sau bữa tối, Vi Gia Dịch lái xe đưa cậu nhóc về nhà dì. cậu nhóc ngủ gật trên ghế sau, đầu cứ gật gù.
Hôm nay LiNi hầu như không khóc, chỉ vào vài thời điểm, có lẽ nhớ đến bố mẹ, cậu nhóc mới thẫn thờ một lúc. Vi Gia Dịch đã mua cho cậu một chiếc thuyền vịt mô hình lấp lánh trong cửa hàng lưu niệm sau khi xuống thuyền, cậu nhóc trân trọng để vào cặp sách nhỏ.
Sau khi giao LiNi cho dì của cậu nhóc, Vi Gia Dịch lái xe một mình trên đường núi. Ban đầu vì mệt mỏi nên anh không nghĩ gì, sau khi đi qua một khúc cua, anh bắt đầu nghĩ về Triệu Cạnh.
Suy nghĩ rất hỗn độn, chẳng hạn như Triệu Cạnh nhận lấy ô từ tay anh, yên lặng che cho anh và LiNi, hoặc Triệu Cạnh đeo tai nghe chống ồn của anh, hỏi lớn tiếng "Số 5 nghĩa là gì".
Còn ghét Triệu Cạnh không ư, câu trả lời của Vi Gia Dịch bây giờ có lẽ là không. Nhưng Triệu Cạnh giống như con tàu vũ trụ khổng lồ trong một cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng dừng lại trên thành phố, là một rắc rối lớn không xấu xa. Điều này là hoàn toàn chắc chắn.
Vi Gia Dịch cảm thấy mình vẫn thích những ngày trước đây hơn, những ngày ngoài công việc chỉ có một mình, khi đó anh cảm thấy an toàn hơn.
Khi về đến nhà nghỉ, Lý Minh Thành và Triệu Cạnh vẫn đang ở phòng khách.
Lý Minh Thành hỏi Vi Gia Dịch có muốn cùng họ xem phim không, Vi Gia Dịch thấy trên trang chiếu phim là một bộ phim kinh dị mới ra mắt nhưng được đánh giá bình thường, vốn không muốn xem, Triệu Cạnh hỏi anh: "Sao không xem? Vậy anh chọn đi."
Anh không còn cách nào, đành ngồi xuống.
Lý Minh Thành ngồi trên ghế đơn, Vi Gia Dịch chỉ có thể ngồi chung ghế dài với Triệu Cạnh. Để tạo không khí, họ còn tắt đèn.
Vi Gia Dịch đã xem rất nhiều phim kinh dị, bộ này không có gì mới mẻ, anh xem mà rất muốn chơi điện thoại, lại sợ Triệu Cạnh cho rằng mình không tôn trọng, nên ôm gối dựa vào ghế sofa thẫn thờ.
Xem được một nửa, Vi Gia Dịch đổi tư thế ngồi, Triệu Cạnh đột nhiên dựa sát lại, hỏi anh: "Vi Gia Dịch, anh vừa rồi không nhúc nhích, là vì sợ đến đờ ra à?"
Vi Gia Dịch đang nghĩ về công việc, theo phản xạ "ừ" một tiếng, rồi mới phản ứng lại câu hỏi của anh, liếc nhìn anh một cái. Trong bóng tối, Vi Gia Dịch chỉ có thể thấy đường nét khuôn mặt như tượng của Triệu Cạnh và một đôi mắt sáng gần sát mình. Do ảo giác ánh sáng, Vi Gia Dịch đọc được một loại chờ đợi trong mắt anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!