Chương 47: (Vô Đề)

Đột nhiên nghĩ đến nếu Triệu Cạnh và Vi Gia Dịch sống trong thế giới ABO.

Triệu Cạnh gặp Vi Gia Dịch ăn mặc rất thời thượng trong các sự kiện xã hội, sau vài lần, không nhịn nổi nữa, bực mình chặn Vi Gia Dịch trong hành lang.

Triệu Cạnh: "Không phải là lần đầu tiên tôi ngửi thấy pheromone của anh đâu, đừng cố ý toả ra mỗi khi đi ngang qua tôi nữa. Tôi ghét nhất là người mưu mô, lần sau mà còn thế, tôi sẽ không nể mặt bất kỳ chủ nhà nào, gọi bảo vệ đuổi anh ra ngoài đó."

Vi Gia Dịch: "Tôi là Beta mà."

Vẫn là ABO (vì không thể viết thành ngoại truyện nên không nhịn được phải tạo ra vài đoạn ngắn).

Vi Gia Dịch tự nhận mình là Beta, Triệu Cạnh không mấy tin tưởng.

Anh chặn Vi Gia Dịch trong hành lang ngoài tiệc tối, gọi điện cho năm người bạn quen Vi Gia Dịch để xác nhận chuyện này.

Mỗi người đều nói: "Đúng rồi, tôi biết mà, Vi Gia Dịch là Beta."

Triệu Cạnh cảm thấy bực mình, cũng có hơi lúng túng. Vì giờ đây anh cũng cảm nhận được pheromone của Vi Gia Dịch, rất đặc biệt, mỗi lần gặp mặt đều ngửi thấy, cứ tưởng Vi Gia Dịch cố ý dùng thủ đoạn này để gây chú ý. Triệu Cạnh là Alpha cấp cao, không phải pheromone của Omega nào cũng ảnh hưởng đến anh, trước đây chưa bao giờ có chuyện như vậy xảy ra.

Vi Gia Dịch thì lại mỉm cười, ban đầu khoanh tay dựa vào tường, thấy Triệu Cạnh không gọi điện nữa, bèn đứng thẳng dậy hỏi nhẹ nhàng: "Xin hỏi bây giờ tôi có thể về được chưa?" Trông không hề tức giận, mang theo khí chất dịu dàng.

Sau khi nói chuyện với Vi Gia Dịch, Triệu Cạnh không còn nổi giận nữa: "Ừ" một tiếng rồi lặng lẽ rời đi.

Sau khi tách ra, trong lòng Triệu Cạnh vẫn có một nút thắt chưa gỡ được. Anh lại nghĩ liệu có thể Vi Gia Dịch xịt nước hoa có chứa pheromone không? Mà trong tình huống đông người thế này, khả năng đó rất khó xảy ra.

Bằng trí thông minh siêu việt, anh loại bỏ suy đoán sai lầm đó.

Tối đến, Triệu Cạnh nằm trên giường thấy khó ngủ, đột nhiên nảy ra một ý tưởng mới: Hay là kỳ phát tình đến, pheromone rối loạn. Anh gọi bác sĩ đến kiểm tra cho mình.

Bác sĩ lập tức mang dụng cụ đến, sau khi kiểm tra xong, mức độ pheromone của Triệu Cạnh hoàn toàn bình thường, thậm chí hôm nay còn ở trạng thái tốt nhất.

Điều này khiến Triệu Cạnh không hiểu nổi nữa. Không làm rõ được thì hôm nay anh không ngủ yên được.

Mười một giờ đêm, Vi Gia Dịch đang ở ngoài uống rượu buồn cùng bạn bè.

Nhờ năm cuộc gọi của Triệu Cạnh, giờ đây ai quen biết anh cũng đều hỏi về chuyện này. Anh vừa giải thích với từng người: "Không có gì đâu, chỉ là hiểu lầm đã làm rõ", vừa âm thầm chửi Triệu Cạnh có vấn đề trong ba tiếng liền.

Đang uống thêm một ly, điện thoại đột nhiên sáng lên, anh cầm lên xem, tưởng lại có người đến hỏi han, trong lòng chợt thấy phiền.

Nhưng tin nhắn này đến từ một số không lưu: "Vi Gia Dịch, anh dùng loại nước hoa gì thế? Tôi muốn nhờ cơ quan phân tích thành phần, tôi nghi ngờ có chứa chất cấm."

"À, tôi là Triệu Cạnh."

Nhìn tin nhắn hai lần, Vi Gia Dịch không hiểu tại sao Alpha này lại cứ chấp nhất với nước hoa của mình như vậy. Có phải có vấn đề về pheromone không nhỉ? Nhà giàu thật là nhiều vấn đề.

Mặc dù thường xuất hiện cùng một nơi, nhưng Vi Gia Dịch và Triệu Cạnh là hai kiểu người hoàn toàn khác nhau. Triệu Cạnh đến để hưởng thụ sự tôn vinh, Vi Gia Dịch đến để mưu sinh.

Kinh tế không tốt, làm nghệ thuật cũng chẳng khấm khá. Ngày nào anh cũng bị quản lý phòng trưng bày kéo đi xã giao, nói là tìm cơ hội, thực chất là làm mặt vui vẻ với đám công tử nhà giàu.

Khả năng giao tiếp của Vi Gia Dịch không tệ, nhưng nói với quản lý cũng vô ích, mấy Alpha nhà giàu này không đến để giao tiếp thật sự. Thường thì nhìn thấy mặt Vi Gia Dịch, họ sẽ đến bắt chuyện, giọng nhẹ nhàng, nhưng sau khi biết anh là Beta thì lại mất hứng. Vi Gia Dịch thường cảm thấy mình không phải là nhiếp ảnh gia, mà là đi làm bồi, mỗi lần đi xã giao cũng thấy rất khổ sở.

Anh hơi muốn kết thúc hợp đồng với phòng trưng bày hiện tại, nhưng sau hơn một năm về nước, tài trợ mà thầy anh tìm được sắp hết hạn, ảnh mà không bán được thì tiền thuê nhà không có, thật sự phải đi uống gió Tây Bắc mà sống. Đây là phòng trưng bày tốt nhất trong thành phố, anh không có quyền lựa chọn.

Vì vậy, mặc dù đã hơi say, Vi Gia Dịch cũng biết người công tử được tâng bốc khắp nơi này thực sự có thể hô mưa gọi gió, không thể đắc tội, nên lễ phép gửi thương hiệu và mùi nước hoa cho Triệu Cạnh.

Biết đâu kiểm tra xong không có vấn đề, Triệu Cạnh thấy có lỗi lại mua hết ảnh của anh thì sao. Mơ mộng đâu có tội.

Nghĩ đến đây, Vi Gia Dịch gửi luôn trang web tác phẩm của mình cho anh, kèm theo: "Chào anh Triệu, đây là trang web tác phẩm của tôi." Sau đó lại vội nói: "Gửi nhầm, xin lỗi."

Triệu Cạnh trả lời ngay: "Lần sau chú ý đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!