Triệu Cạnh ngồi một mình trên chiếc ghế dài bằng sắt, tựa lưng vào ghế.
Mặt trời đã lên cao, nắng nóng bắt đầu thiêu đốt mặt đất, chiếc ghế dưới anh cũng nóng lên. Trên mặt đất lác đác vài con cá chết, mùi tanh hôi bốc lên, và anh cảm giác như còn có mùi thối rữa, khiến thời gian chờ đợi dường như dài vô tận.
Vi Gia Dịch đã rời đi được khoảng năm phút, không biết bao lâu mới quay lại. Khắp người Triệu Cạnh đầy vết thương rát bỏng, chân trái thì chẳng thể nhúc nhích, mỗi phút giây trôi qua càng khiến anh cảm thấy sự chờ đợi này là quá mức chịu đựng.
Cuộc sống gần ba mươi năm đầu của Triệu Cạnh là một con đường bằng phẳng, không chút trở ngại. Anh chưa từng chịu khổ về thể xác, ngay cả khi học bơi cũng chưa bao giờ bị sặc nước. Nhưng giờ đây, toàn thân dính đầy bùn đất, chân bị thương không thể tự đi, phải dựa vào ghế ngồi chờ người đến cứu, điều khiến anh không thể chấp nhận là người duy nhất anh có thể dựa vào lúc này lại chính là Vi Gia Dịch. Triệu Cạnh cảm thấy cả thể xác và lòng tự tôn của mình đều bị tổn thương.
Ánh nắng gay gắt khiến anh phải nhắm mắt, cảm thấy khó chịu, anh bèn cầm chiếc khăn của Vi Gia Dịch đắp lên mắt. Trong nỗi đau nhức mờ mịt, anh chua chát nghĩ, hóa ra đây lại là cơ hội để Vi Gia Dịch tiếp cận anh.
Lần đầu gặp Vi Gia Dịch là trong một buổi tiệc mùa xuân ở trường đại học, sinh nhật của một người bạn. Khi ấy, công ty của Triệu Cạnh đã phát triển, công việc bận rộn đến mức anh hiếm khi gặp cha mẹ. Hôm đó là Chủ Nhật, bạn anh thuê xe riêng đến đón, lại nói buổi tiệc chỉ có vài người thân thiết nên anh mới đi.
Tiệc tổ chức trong một nhà kính giữa vườn hoa, thật sự không đông người, hầu hết đều là người quen. Chỉ có một người dường như thân thiết với mọi người nhưng lại là người mà Triệu Cạnh chưa từng gặp. Người đó nhuộm tóc màu bạc, pha thêm vài sợi màu, giống như một con kỳ nhông xấu xí, dáng người cao gầy, mặc đồ rộng, trên tay cầm máy ảnh, không ngừng chụp hình.
Triệu Cạnh hỏi bạn: "Đó là ai?"
Bạn anh ngạc nhiên hỏi lại: "Vi Gia Dịch, cậu không biết à?"
Lúc ấy, ống kính máy ảnh của Vi Gia Dịch quay về phía họ và chụp một bức hình của anh cùng bạn. Triệu Cạnh không chần chừ, bước tới yêu cầu anh ta xóa ảnh.
Bạn anh lúng túng đứng bên, mặt hơi gượng gạo, còn Vi Gia Dịch chỉ ngẩn người một chút rồi xóa ngay, như thể không có gì xảy ra, vẫn cười tươi đưa tay ra bắt tay anh, hòa nhã nói: "Xin chào, tôi là Vi Gia Dịch, xin lỗi vì vừa chụp vu vơ. Rất vui được gặp anh."
Triệu Cạnh có con mắt nhìn người sắc sảo, ngay lập tức nhận ra Vi Gia Dịch là kiểu người khéo miệng, khôn khéo, ha. m muố. n danh lợi, bề ngoài một đằng, trong lòng một nẻo – loại người mà cha anh hay gọi là kẻ hai mặt. Vì vậy, anh không bắt tay, cũng chẳng buồn đáp lại, chỉ đi thẳng đến chỗ ngồi.
Hôm đó Vi Gia Dịch rời đi sớm, Triệu Cạnh cứ nghĩ có lẽ cả đời sẽ không phải gặp lại. Ai ngờ vài năm sau, Vi Gia Dịch nổi lên như một nhiếp ảnh gia thời trang nổi tiếng, tận dụng mọi mối quan hệ để vươn lên, đến cả mẹ anh ta cũng đã thành quen biết.
May mà Triệu Cạnh vốn ít tham gia sự kiện công khai, nếu không phải lần này bị mẹ bắt ép đến dự đám cưới của Lý Minh Miễn, thì Vi Gia Dịch sẽ chẳng có cơ hội gặp anh lần nữa.
Triệu Cạnh nghĩ đến đây, bất chợt cảm thấy may mắn. Nếu là cha mẹ anh ở đây, chắc chắn khó lòng sống sót qua hoàn cảnh nguy hiểm như vậy.
Chiếc khăn đắp trên mặt đã nóng lên, Triệu Cạnh nhấc tay bỏ xuống. Cơn đau khiến anh nghi ngờ vết thương có thể đã nhiễm trùng, cơ thể có vẻ đang phát sốt. Anh lục tìm trong túi sơ cứu của Vi Gia Dịch, hy vọng có thuốc giảm đau hay nhiệt kế, thì bỗng nghe tiếng khóc khe khẽ.
Ngẩng đầu nhìn, anh thấy có điều gì đó động đậy sau đám cây đổ. Anh lên tiếng: "Có ai không?"
Tiếng động ngưng lại, rồi một giọng nói lẫn trong tiếng nức nở trả lời gì đó không rõ. Sau một hồi, từ phía sau đám cây một cậu bé gầy gò chui ra.
Cậu bước lại gần, và Triệu Cạnh nhận ra đó là một đứa bé bản địa, khoảng chừng bảy, tám tuổi, không mặc áo, chỉ có chiếc quần ngắn rộng thùng thình, chân tay đều đầy vết xước.
Khuôn mặt lấm lem bùn đất, hai dòng nước mắt chảy dài như hai vệt sạch trên gương mặt cậu. Cậu lắp bắp hỏi bằng tiếng Anh: "Anh có thấy bố em đâu không?"
"Tôi không biết bố em là ai." Triệu Cạnh đáp nhẹ nhàng.
"Bố em đêm qua trực đêm ở bộ phận khách sạn, em ngủ trong phòng của ông ấy. Nước tràn vào cuốn em đi, em quay lại nhưng không thấy bố." Cậu bé nói đứt quãng, giọng nghẹn ngào.
Triệu Cạnh vẫn không biết rõ bố cậu bé là ai, bèn bảo: "Lại đây ngồi cạnh tôi, chúng ta cùng đợi."
Cậu bé ngoan ngoãn ngồi xuống bên anh. Thấy trên tay cậu có vài vết thương sâu, Triệu Cạnh bảo cậu ngồi yên, lấy chai nước còn lại mà Vi Gia Dịch dặn kỹ không dùng để rửa mặt, rồi cẩn thận đổ nước lên vết thương cho cậu.
Vi Gia Dịch lúc này đã lục tìm trong đống đổ nát của nhà hàng và tìm được vài chai nước suối. Anh vừa bước ra đường lớn không lâu thì thấy một chiếc xe tải cứu hộ tiến lại gần. Trên xe là hai người dân bản địa, họ cho biết nhờ có hai nhân viên phát hiện nước biển rút nên đã báo động kịp thời, hầu hết khách và nhân viên đã sơ tán lên núi. Hiện tại, đội cứu hộ đều tập trung phía sau ngôi làng.
"Đêm qua ở khách sạn có tổ chức đám cưới đúng không?" Người lái xe tên Nick, hỏi: "Chú rể nói có một người thân quan trọng bị kẹt lại khách sạn, không kịp đưa ra ngoài, không biết sống chết thế nào. Cậu ấy trả tiền thuê chúng tôi đến đây kiểm tra xem sao. Tôi và Watt cứ nghĩ không còn ai sống sót, nào ngờ cậu vẫn còn ở đây."
Vi Gia Dịch nghe vậy cũng bất ngờ, bởi người mà Lý Minh Miễn nhắc đến không phải anh. Thầm nghĩ chắc hẳn Lý Minh Miễn không hề nhớ đến mình.
Anh không kéo dài câu chuyện, chỉ nói với hai người về xác của Mario và người đàn ông gãy chân đang chờ cứu trợ ở cuối đường.
Ngồi lên xe của Nick, Vi Gia Dịch chỉ đường cho họ. Khi xe đi được nửa đường, gặp một thân cây chắn ngang. Vi Gia Dịch và Watt cùng mang cáng xuống xe và đi bộ về phía Triệu Cạnh.
Dưới nắng gay gắt, họ lách qua đám cây đổ và thấy Triệu Cạnh ngồi bệt dưới đất bên cạnh chiếc ghế dài, trên ghế là một cậu bé. Cậu bé đang cúi xuống, tay đưa ra, còn Triệu Cạnh cầm chai nước suối dội lên cho cậu, nhưng vì không biết tiết kiệm nước, chỉ trong chốc lát chai đã cạn mà tay cậu bé vẫn dính bùn đen.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!