Chương 9: Đợi tôi học được

"Bởi vì tôi từng trải qua cái chết." +

Du Dã vừa nói vừa dò xét dang rộng vòng tay, thấy Từ Hành Thanh không phản kháng, y liền đòi một cái ôm. +

Từ Hành Thanh không tránh khỏi việc liên tưởng đến đêm ở sân thượng hôm ấy, nhưng lại cảm thấy không thể nào chỉ là lần đó. +

Hắn nhớ lại lời Du Dã từng nói, rằng y sẵn lòng chết, sẵn lòng làm bất cứ điều gì, rốt cuộc là tại sao? +

"Cảm giác đó thế nào?" +

"Không vui." Du Dã được đà lấn tới, dùng môi chạm khẽ vào tai Từ Hành Thanh. +

Không vui. Thậm chí đó không phải là một từ nặng nề hay bi thương, mà giống như một đứa trẻ chưa học được cách diễn đạt, vụng về dùng những từ ngữ đã biết để chắp vá thành một câu trả lời nực cười, chẳng biết là đúng hay sai. +

"Không vui?" Từ Hành Thanh cau mày hỏi vặn lại. +

Du Dã dắt tay Từ Hành Thanh đi ra khu vườn. +

Ánh mặt trời đang rạng rỡ, khu vườn tràn ngập sức sống với những mảng xanh mướt điểm xuyết sắc hoa rực rỡ, khiến tâm trạng con người trở nên nhẹ nhõm. +

Trải qua cái chết, lẽ nào là đang nói về đám cây cỏ này sao? Từ Hành Thanh không nhịn được mà cười khẩy một tiếng, gạt bàn tay đang dắt mình của Du Dã ra. +

"Nếu là người thì sao? Nếu là tôi thì sao?" Hắn dẫm chân trên con đường mòn, có chút tận hưởng thời tiết đẹp đẽ của ngày hôm nay, khẽ ngẩng đầu hỏi. +

Ánh mặt trời chẳng chút keo kiệt mà khắc họa lại từng nét trên gương mặt hắn, rực rỡ và sáng ngời. +

Du Dã đờ người nhìn hắn, đôi mắt đen thẳm như đầm lầy muốn nuốt chửng lấy Từ Hành Thanh. Nhưng Từ Hành Thanh lại đang quay lưng về phía y để ngắm nhìn khu vườn, hoàn toàn không hay biết gì. +

Mãi đến khi lâu thật lâu không nghe thấy lời hồi đáp, Từ Hành Thanh mới quay đầu nhìn Du Dã, nhưng Du Dã đã thu lại biểu cảm, để lộ một nụ cười dịu dàng: "Nếu là cậu, tôi sẽ cùng chết với cậu. Tôi đã hứa với cậu rồi mà." +

"Lần cuối cùng." +

Từ Hành Thanh không hiểu "lần cuối cùng" mà Du Dã nói có ý nghĩa gì. +

Trời quang mây tạnh, ánh nắng chiếu vào khiến lòng người ấm áp lạ thường, hắn cũng không muốn nhắc lại chủ đề nặng nề này nữa, liền lười biếng cuộn mình vào chiếc ghế sofa mềm mại trong phòng hoa, vươn vai một cái. +

Hình như cứ sống thế này cũng không tệ, hiếm khi hắn nảy sinh cảm giác như vậy. +

Cứ thế mà không hỏi han gì, im lặng sống tiếp những ngày bình thường như thế này. +

Hắn bắt đầu cảm nhận nhịp tim của chính mình. Có lẽ đúng như lời Du Dã nói, được sống đã là rất tốt rồi.  +

Nhưng hắn lại đang sống dựa dẫm vào Du Dã. +

Từ Hành Thanh mở mắt ra, mặt trời sắp xuống núi, Du Dã đang cầm một cuốn sách ngồi một bên. Cứ như thể trong không gian này có hai bản thể của chính mình: một kẻ lười biếng cuộn tròn trên sofa ngắm cảnh, một kẻ dịu dàng lật từng trang sách đọc chuyện đời. Hai cảnh tượng tưởng chừng không thể ấy, lại đồng thời xảy ra. +

Du Dã dời mắt khỏi trang sách, chạm mắt với Từ Hành Thanh. Từ Hành Thanh liền né tránh ánh nhìn. +

"Dạy tôi đi." Hắn nghe thấy Du Dã nói. Đó là chủ đề họ đã thảo luận cách đây không lâu.  +

"Cái gì cơ?" Từ Hành Thanh dường như đã quên, hỏi ngược lại. +

"Dạy tôi một vài thứ, cái gì cũng được." Du Dã gấp sách lại, đi đến trước mặt Từ Hành Thanh. +

Lại là "cái gì cũng được". +

"Đợi tôi học được rồi mới dạy anh."  +

"Cậu muốn học được điều gì?" +

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!