Chương 8: Hạnh phúc

Dường như đêm qua chẳng hề có chuyện gì xảy ra, Du Dã vẫn đon đả gọi hắn xuống ăn sáng. +

Từ Hành Thanh ghét thái độ này của y. +

Cứ như thể y nắm chắc rằng hắn nhất định sẽ không giết y vậy. +

"Hành Thanh ăn hết rồi này, giỏi quá!" +

Nhìn gương mặt tươi cười rạng rỡ kia, Từ Hành Thanh không kìm được mà nghĩ: Đồ thần kinh. +

Hắn muốn nhìn thấy vẻ mặt phẫn nộ, oán hận của Du Dã, hoặc giả là vẻ ấm ức cũng không tồi. +

Trong lúc rảnh rỗi, hắn lướt điện thoại để tìm cách. +

Các đồng nghiệp đang đùn đẩy nhau ở cách đó không xa, rồi một người bước ra, hỏi hắn có muốn đi xem mắt tập thể không. +

Thường thì họ sẽ không mời hắn, suy cho cùng Từ Hành Thanh trông khá bảnh bao, nhưng tính cách lại có phần lạnh lùng. +

Xem mắt là để làm gì nhỉ? +

Để kết bạn, để tìm bạn đời. +

Và sau đó là để làm gì nữa? +

Không biết, cứ thế mà hòa tan vào đám đông, dù cho vốn dĩ bản thân là một kẻ lập dị. +

Xung quanh Từ Hành Thanh toàn là những người lạ, hắn chỉ có thể siết chặt nắm tay, trưng ra một nụ cười giả tạo, nhưng chẳng thể nhìn rõ hay ghi nhớ khuôn mặt của bất kỳ ai. +

Hắn hơi say rồi. +

"Xin lỗi, tôi đi vệ sinh một chút." Hắn lảo đảo rời khỏi chỗ ngồi. +

Vừa bước vào nhà vệ sinh, hắn đã nhìn thấy một người lẽ ra không thể xuất hiện ở đây. +

"Du Dã, sao anh lại tới đây?" Từ Hành Thanh cúi đầu, nở một nụ cười giễu cợt, "Chẳng phải nói là không thể ra khỏi cửa sao? Chẳng phải nói là lo bị phát hiện sao?" +

Đối phương không trả lời. +

Từ Hành Thanh nhíu mày, đưa tay về phía "Du Dã", và thế là "Du Dã" cũng đưa tay về phía hắn. +

Ngay khoảnh khắc sắp chạm vào nhau, Từ Hành Thanh đột ngột rụt tay lại, hất cằm lên: "Đêm nay tôi không về nhà đâu." +

Hắn tuyên bố. +

"Từ Hành Thanh? Cậu đang nói chuyện với ai vậy?" +

Người đàn ông nọ vừa vẩy tay vừa lộ vẻ mặt hoang mang. +

Trên tay không cầm điện thoại, tai không đeo tai nghe, xung quanh cũng chẳng có ai, vậy mà lại nói cái gì mà đêm nay không về nhà? +

Chắc là say rồi. +

Thế nhưng Từ Hành Thanh vẫn về nhà. +

"Du Dã! Anh buông tay ra! Tôi đã nói đêm nay tôi không về nhà rồi mà!" +

"Nói lúc nào, sao tôi không biết?" Du Dã dìu một Từ Hành Thanh đang say khướt, chất vấn: "Tôi đã nói rõ ràng là cậu đang uống thuốc, không được hút thuốc, uống rượu hay ăn đồ quá k*ch th*ch, cậu muốn chết à?" +

"Tôi chết rồi anh có cùng chết với tôi không?" +

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!