Đây là lần đầu tiên Từ Hành Thanh bước vào căn phòng vốn là một bảo tàng mỹ thuật thu nhỏ này. +
Vành mắt Du Dã vẫn còn đỏ hoe, đôi mắt phủ một lớp sương mù chưa tan, lặng lẽ đi bên cạnh Từ Hành Thanh. Y không giới thiệu, cũng chẳng nói lời nào. +
Từ Hành Thanh đi đâu, y đi theo đó; Từ Hành Thanh dừng lại, y cũng dừng lại. Trông y có chút giống chú chó nhỏ lẽo đẽo theo sau chủ nhân. +
Các bức tranh tĩnh vật và phong cảnh chiếm đa số, phần lớn là những loài hoa do chính tay Du Dã trồng, một phần nhỏ vẽ thấp thoáng góc biệt thự và ngọn núi sau nhà. +
Đa số tác phẩm có nét cọ mờ ảo, không khí nhẹ nhàng, khung hình tươi mới. Ngoài ra còn có một số bức tranh vẽ đồ ăn, nội thất theo phong cách tả thực. +
Đi sâu vào trong, cuối cùng Từ Hành Thanh cũng nhìn thấy một bức chân dung. +
Góc nghiêng của một người đàn ông, và một tấm gương. +
Trong gương lại phản chiếu nửa góc nghiêng còn lại của người đàn ông và một tấm gương khác. Góc độ của khuôn mặt này hơi khác biệt do sự phản chiếu của gương, cứ thế lặp lại vô tận cho đến khi vượt ra ngoài rìa của tấm gương. +
Từ Hành Thanh quay đầu lại, nhìn thấy góc nghiêng của Du Dã gần như chồng khít với người đàn ông trong tranh. +
Toàn bộ bức họa mang tông màu lạnh tối tăm và áp lực, ngoại trừ người đàn ông đầu tiên thực sự được gương soi chiếu. +
Người đó mang tông màu ấm, lạc lõng nhưng nổi bật, khiến người ta vừa nhìn đã thấy ngay, đến mức vô tình phớt lờ sự lặp lại vô tận đến rợn người ở phía sau. +
"Bức tranh này có ý nghĩa gì?" Từ Hành Thanh lần đầu tiên lên tiếng. +
"Cậu có thích không?" Du Dã lại hỏi hắn. +
Không thích. Hắn ghét những bóng hình tối tăm chồng chất phía sau, cảm giác quá lạnh lẽo và bất lực. +
Từ Hành Thanh không trả lời, tiếp tục bước tiếp. +
Từng bức chân dung giống hệt bản thân hiện ra, hắn xem lướt qua một cách qua loa, rồi dừng lại trước một bức tranh không còn mờ ảo mà sinh động, thậm chí có thể gọi là dày dặn về lớp màu. +
Người trong tranh cao bằng hắn, giống hệt hắn. Cỏ dại trên khung vải sinh trưởng một cách tùy ý, như muốn vùng vẫy thoát ra ngoài, khiến Từ Hành Thanh không tự chủ được mà đưa tay ra, muốn bước vào trong tranh, để cùng cái "bản thân" kia dang rộng cánh tay và hò hét thỏa thích. +
Cảm giác xúc giác lạnh lẽo khiến hắn bừng tỉnh. +
"Cậu thích bức tranh này sao?" +
Chẳng thể nói là thích, chỉ là một loại khát khao. Nhưng sự khát khao này là mãi mãi đứng nhìn, nhìn mãi, một sự yêu thích vĩnh viễn không thể chạm tới, thì làm sao có thể gọi là thích. +
Từ Hành Thanh không còn hứng thú xem tiếp, hắn nhanh chóng bước ra khỏi phòng. +
"Không có bức nào cậu thích sao?" Du Dã đi theo sau lưng hắn, cau mày hỏi. +
"Du Dã, tại sao anh lại để tâm đến việc tôi có thích hay không?" +
"Vì muốn cậu thấy vui." Du Dã đưa ra một câu trả lời vừa đơn giản, lại vừa phức tạp. +
Đơn giản ở lời nói thốt ra chẳng chút đắn đo, nhưng lại phức tạp trong một nội tâm hỗn loạn và chằng chịt. +
"Tôi không am hiểu những thứ đó, nên sự yêu thích của tôi rất nông cạn. Ngay cả khi đó là trí tuệ nhân tạo làm thơ, vẽ tranh hay sáng tác nhạc, dù không có trọng lượng của linh hồn, tôi vẫn có thể thích như thường." +
"Tôi không thể trả lời câu hỏi của anh." +
Tôi không thể mổ xẻ sâu sắc những sáng tác của anh, không thể gánh vác sức nặng linh hồn anh, càng không thể tìm thấy trái tim anh đang chôn giấu sâu thẳm. +
Hắn hiểu sự nỗ lực và hy sinh của y, nhưng bản thân hắn lại "nhẹ tênh" đến thế. Thực ra tất cả mọi người đều đang dần trở nên nhẹ hơn, có lẽ đến một ngày nào đó, họ sẽ tự cắt đứt sợi dây của chính mình, thực sự tan biến vào không trung. +
"Cậu thích cái gì?" Du Dã bất ngờ chộp lấy Từ Hành Thanh khi hắn đang định quay người bỏ đi. +
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!