Đồ lừa đảo! +
Rõ ràng đã nói là sẵn lòng cùng hắn đi chết, kết quả thì sao, kết quả vẫn là sợ hãi thôi chứ gì! +
Từ Hành Thanh nhìn chằm chằm vào nơi vốn dĩ phải đặt vài viên "kẹo" nực cười kia, nỗi uất ức tan chảy thẳng vào huyết quản, gần như lấp đầy cả con người hắn. +
"Hành Thanh à," giọng người đàn ông vang lên từ phía xa, đang gọi tên hắn. +
Từ Hành Thanh cau chặt mày chạy xuống lầu, lao về phía phát ra âm thanh. Sự uất ức và phẫn nộ bùng phát ngay khoảnh khắc nhìn thấy Du Dã, chuyển hóa thành hành động thực tế. +
Ly thủy tinh trên tay Du Dã rơi xuống đất, mắt Từ Hành Thanh đỏ hoe, dùng lực bóp chặt lấy cổ Du Dã. +
Đồ lừa đảo! Đi chết đi! +
"Nếu muốn tôi chết, thì hãy chọn cách nào nhẹ nhàng và chậm rãi một chút, loại mà có thể rút cạn máu trong người tôi rồi lưu trữ lại thật tốt ấy. Như vậy cậu mới có thể sống thêm được nhiều ngày." +
Không hề phản kháng, bàn tay Du Dã phủ lên tay Từ Hành Thanh, dẫn dắt tay hắn siết mạnh thêm chút nữa. +
Gương mặt người đàn ông bắt đầu đỏ lên vì thiếu oxy. +
"Thuốc của tôi đâu?" Từ Hành Thanh lấy lại lý trí, nghiến răng hỏi. +
"Ở đây." Du Dã lấy ra viên thuốc, Từ Hành Thanh lúc này mới buông tay, giật lấy viên thuốc rồi ném vào miệng nhai ngấu nghiến. +
"Phải uống nước chứ." Du Dã cầm một chiếc ly khác hứng nước, cho vào một ít mật ong, khuấy đều rồi đưa đến bên môi Từ Hành Thanh. +
"Không…" +
Ngón tay Du Dã lách vào trong khoang miệng Từ Hành Thanh, ngay trước khi hắn kịp nổi giận thì đã rút ra. +
"Không đắng sao?" +
Y l**m ngón tay mình rồi hỏi, vị đắng nhàn nhạt vẫn còn vương vấn nơi đầu ngón tay y. +
Kinh tởm! +
Thế mà lại ăn nước miếng của hắn! +
Đồ thần kinh! Đồ thần kinh!! +
Từ Hành Thanh hầm hầm quay người bỏ đi. +
"Phải uống sau khi ăn sáng mới đúng." Du Dã đi theo sau, kéo ghế cho Từ Hành Thanh, "Sau này tôi đều sẽ canh chừng cậu uống thuốc." +
Để tránh việc em ra đi mà không một lời từ biệt. +
"Tôi mà chết thì không còn ai kiếm tiền cho anh nữa, đúng chứ?" Từ Hành Thanh lạnh lùng hỏi vặn lại. +
"Đúng vậy." Du Dã nhìn Từ Hành Thanh, tỏ ra cực kỳ ngoan ngoãn, "Cho nên ấy mà, hoặc là đưa tôi cùng rời đi, hoặc là đừng rời đi." +
"Cầu xin cậu đấy." +
Từ Hành Thanh cắn một miếng lớn thức ăn sáng. +
Du Dã rốt cuộc là bị cái bệnh gì vậy! +
"Vậy tôi không đi làm nữa, chúng ta cùng chết đói đi." +
"Được thôi." Du Dã mỉm cười trả lời. +
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!