Từ Hành Thanh nhìn trừng trừng vào con dao trên tay Du Dã. +
Du Dã lại mang vẻ mặt chẳng mảy may để tâm: "Nếu tôi chết, hãy chôn cất tôi ở ngọn núi sau nhà, cậu chết cũng vậy. Cậu sẽ biết phải làm thế nào mà." +
Y biết rồi. +
Y rút dao ra, thành thục ướm thử hai nhát lên cổ mình, đón nhận cái chết sắp cận kề một cách ôn hòa và bình thản đến thế. Từ Hành Thanh đột ngột chộp lấy cổ tay y. +
Bản năng của hắn như ngọn núi lửa đang phun trào gào thét, tiềm thức của hắn không muốn Du Dã chết. +
"Xin lỗi… tôi… tôi sai rồi…" Từ Hành Thanh nắm chặt tay Du Dã không ngừng run rẩy, hắn cúi gầm đầu, giọng nói như bị dùng sức mạnh cưỡng ép rặn ra. +
Du Dã lại nói: "Cậu không sai, Hành Thanh, cậu không có lỗi gì cả." +
"Tôi thực sự…" +
Cách nhau một khoảng bằng con dao, sự dịu dàng tĩnh mịch trong ánh mắt Du Dã đột ngột va thẳng vào mắt Từ Hành Thanh. +
"Tôi sẵn lòng cùng cậu đi chết." +
Con dao rơi xuống đất. +
Từ Hành Thanh kinh hoàng lùi lại một bước. +
"Tại sao lại sợ hãi? Đáng lẽ cậu nên vui mừng chứ." Du Dã tiến lại gần một bước. +
"Cậu chỉ có thể dựa dẫm vào tôi để sống, rất bất công phải không?" +
"Cậu cũng muốn ra ngoài chơi, muốn những ngày tháng nhàn nhã, muốn có những người bạn đẻ sẽ chia, muốn được khen ngợi và công nhận… nhưng tất cả những thứ đó cậu hầu như đều không có được." +
"Thế giới này tồi tệ lắm nhỉ, ngay cả tôi cũng chỉ đang lợi dụng cậu mà thôi – dùng dòng máu của mình làm xiềng xích khiến cậu sống không bằng chết." +
"Cho nên cậu mới muốn cùng tôi rời khỏi đây." +
"Anh… còn anh thì sao?" Từ Hành Thanh từng bước lùi lại, bị ép sát vào tường, hắn hỏi ngược lại Du Dã. +
"Anh không thích cuộc sống hiện tại sao? Anh có thể làm bất cứ điều gì mình muốn, không có bất kỳ sự ràng buộc nào, vẽ tranh của anh, soạn nhạc của anh, trồng hoa của anh, tại sao anh lại sẵn lòng chết?" +
"Bởi vì…" Du Dã tiến sát lại, không đưa tay ra nữa, mà dùng hơi thở nóng rực m*n tr*n gương mặt Từ Hành Thanh, khẽ cười một tiếng. +
"…Cậu muốn đi đâu tôi cũng sẽ đi cùng cậu, ngay cả thế giới sau cái chết, nếu như cậu cần." +
Rõ ràng giây trước anh còn nói mình đang lợi dụng tôi? Tại sao khoảnh khắc này lại nói ra lý do quyến luyến dịu dàng đến thế, cứ như thể anh yêu tôi sâu đậm. +
Từ Hành Thanh không hiểu. +
Hắn nhớ lại nơi ký ức mình bắt đầu rõ ràng, điểm khởi đầu của hắn. +
Phòng bệnh VIP trong bệnh viện, Du Dã ngồi bên cạnh giường hắn. +
Y nói với hắn: "Chúng ta chung sống với nhau." +
Chỉ vậy mà thôi. +
"Chúng ta là quan hệ gì?" +
Bây giờ, Từ Hành Thanh rốt cuộc cũng hỏi ra câu hỏi đã bủa vây lấy mình suốt một năm qua. +
"Quan hệ của chúng ta vượt trên tất cả mọi mối quan hệ trên thế gian này, không thể định nghĩa chính xác được." Du Dã cong khóe miệng, "Nhưng, khi nào cậu thực sự không còn yêu tôi nữa, cậu mới có thể giết được tôi." +
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!