Chương 2: Thỏa mãn cậu

Du Dã tiến lên nửa bước, Từ Hành Thanh khẽ rụt người lại, không hiểu y định làm gì. +

Cánh tay người đàn ông vòng ra phía sau lưng hắn nhưng không hề chạm vào, bàn tay còn lại hướng về phía hành lang phía trước, tạo thành một tư thế nửa bảo vệ: "Cậu tự đi được chứ?" +

"Ừm…" +

Từ Hành Thanh không tự nhiên mà chậm chạp lết về phòng mình, Du Dã cứ thế đi theo sau hắn. +

Rõ ràng giữa họ không hề có sự tiếp xúc, nhưng Từ Hành Thanh luôn cảm thấy sau lưng mình có một luồng nhiệt nóng bỏng. +

Từ Hành Thanh nằm lại lên giường, Du Dã vẫn chưa đi ngay mà ngồi xuống bên cạnh: "Có chuyện gì cậu cứ nói với tôi, dù sao thì…" +

Dù sao thì… hắn cũng chẳng còn người bạn nào khác để dốc bầu tâm sự. +

Du Dã ngập ngừng, nhưng Từ Hành Thanh đã tự động bổ sung nốt vế sau đó trong đầu. +

"Bản nhạc piano đó có ý nghĩa gì?" +

"Ý nghĩa?" Du Dã ngẩn người ra một chút. +

"Thì là… nó được sáng tác trong hoàn cảnh nào? Diễn tả cảm xúc gì, viết cho ai kiểu như vậy…" +

"Cậu có thích không?" Du Dã không trả lời mà hỏi ngược lại. +

Dĩ nhiên là không thích rồi. Từ Hành Thanh cũng chẳng muốn nói dối là mình thích, nên hắn không trả lời. +

Du Dã cười rồi thở dài một tiếng: "Lần sau lại gặp tình trạng này thì phải làm sao đây? Hay là bớt chút thời gian đến bệnh viện khám xem?" +

Từ Hành Thanh ghét bệnh viện: "Không cần đâu." +

"Vậy thì… ngủ ngon nhé?" +

"Ừm." +

Du Dã đóng cửa rời đi. +

Từ Hành Thanh lấy con dao ra, đặt cạnh chiếc đĩa trên tủ đầu giường. +

Mọi chuyện tối nay tựa như một khúc nhạc đệm không mấy quan trọng, cuộc sống của họ vẫn tiếp diễn như trước đây. +

Điểm khác biệt duy nhất chính là Du Dã thường xuyên nhìn hắn. Hắn vì để tìm cơ hội ra tay cũng thường xuyên quan sát Du Dã, ánh mắt hai người cứ thế chạm nhau liên tục. +

Từ Hành Thanh cảm thấy ngượng ngùng, lập tức quay đi chỗ khác, còn Du Dã lại dày mặt cứ nhìn chằm chằm vào hắn. +

Nếu ban ngày không đi lấy cảm hứng ở sau núi hay trồng cây, Du Dã buổi tối thường thức rất muộn. Nhưng Từ Hành Thanh thì không chịu nổi, công việc ban ngày của hắn cần sự tập trung cao độ, nếu không rất dễ sai một li đi một dặm. +

Vì thế mà hắn cứ liên tục lỡ mất cơ hội. +

Nhưng cuối cùng, hắn cũng đợi được kỳ nghỉ dài! +

Lần này không tin là không tóm được lúc Du Dã ngủ say. Từ Hành Thanh lau con dao gọt hoa quả với vẻ đầy quyết tâm. +

Đợi đến nửa đêm canh ba, hắn nhẹ nhàng bước vào phòng Du Dã. +

Chăn bông phồng lên một góc, Du Dã đang nằm nghiêng ngủ, tiếng thở nghe có vẻ rất ổn định. +

Từ Hành Thanh đứng bên giường Du Dã. +

Nên ra tay thế nào đây? Cắt cổ trực tiếp luôn sao? +

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!