Hóa ra thời gian có thể trôi nhanh đến thế, chẳng mấy chốc đã đến sinh nhật của Từ Hành Thanh và Du Dã. +
Từ Hành Thanh thầm nghĩ, mình nên tặng quà gì cho Du Dã đây? Dạo gần đây Du Dã hơi đam mê đan len. +
Thật là đáng yêu. +
Hắn không nhịn được mà mỉm cười. +
"Lần đầu thấy cậu cười với vẻ mặt hạnh phúc thế này đấy," một đồng nghiệp tự nhiên như quen thân trêu chọc hắn, "Gặp chuyện gì tốt lành à?" +
Từ Hành Thanh thấy nếu nói ra sự thật thì sẽ rất kỳ quái, bèn đáp: "Tôi mua được thứ mà mình luôn yêu thích và hằng mong ước bấy lâu." Đối phương rõ ràng không tin, nhưng không hỏi thêm. +
Hay là tặng tiền nhỉ? Như thế Du Dã thích mua gì thì mua. Nhưng tiền vốn là của chung hai người, tặng như vậy thì có ý nghĩa gì chứ? Hóa ra, hắn vẫn chưa hoàn toàn thấu hiểu hết về Du Dã. +
Vừa về đến nhà, Từ Hành Thanh liền hỏi trực tiếp. Nhưng Du Dã lại tỏ vẻ thần bí, nói rằng đến lúc đó hắn sẽ tự khắc biết. +
Được rồi, Từ Hành Thanh sẽ chờ. Hắn chờ mãi cho đến đúng ngày sinh nhật. +
Bên cạnh giường đặt một bộ âu phục chỉnh tề, một tấm thiệp mời và một bó hoa tươi lớn. Từ Hành Thanh mỉm cười. Địa điểm là ở phía sau núi. +
Từ Hành Thanh chưa bao giờ đến phía sau núi. Nơi đó cỏ dại mọc đầy, muỗi mòng cũng nhiều, khiến người thành phố chẳng biết phải đặt chân vào đâu. Thế nhưng phía sau núi lúc này lại xuất hiện một con đường nhỏ được khai phá và san phẳng. Từ Hành Thanh cầm bó hoa, bước lên con đường ấy. +
Hắn không biết con đường này dẫn tới phong cảnh như thế nào, nhưng hắn tin tưởng Du Dã. +
Con đường dần mở rộng ra, nổi bật giữa sắc xanh mướt mát là một mảng màu trắng xám u buồn. Đó là những dãy bia mộ san sát nhau. +
"Du Dã, anh đang ép tôi đào hôn đấy à?" +
Từ Hành Thanh dừng lại ở ngay đầu nghĩa trang, nhìn thấy người đàn ông đứng ở sâu trong đó. Y mặc bộ đồ y hệt hắn, đang đứng đợi hắn. Bên cạnh còn phát nhạc hành khúc đám cưới nghe có chút buồn cười. +
"Mang tôi theo cùng trốn đi có được không?" Du Dã mỉm cười hỏi. Đám cưới chỉ có hai người, thực chất chính là một cuộc bỏ trốn. +
Từ Hành Thanh liếc nhìn tấm bia mộ gần mình nhất, trên đó khắc những dòng chữ rõ ràng, nhưng lại không có ảnh chân dung đen trắng: +
"Nơi đây chôn cất Từ Hành Thanh năm mười tám tuổi, anh ấy đã yên nghĩ trọn đời, không để lại di ngôn. +
Anh ấy để lại tương lai." +
Từ Hành Thanh hít một hơi thật sâu, thu lại tầm mắt, một lần nữa nhìn về phía Du Dã. +
Du Dã đang thúc giục hắn, bản nhạc hành khúc sắp kết thúc rồi. +
Từ Hành Thanh lao tới, ôm chặt lấy Du Dã và hôn y. Giữa nghĩa trang tĩnh lặng đầy những ngôi mộ đang yên giấc này, họ hoàn toàn phớt lờ mọi quy trình thế tục thông thường. Cho đến khi đoạn băng ghi âm của Du Dã vang lên: +
"Mời chú rể bên trái, anh có đồng ý…" +
"Mời chú rể bên phải, anh có đồng ý…" +
"Được rồi, giờ chú rể bên trái và chú rể bên phải có thể trao nhau…" +
Họ không hề tách rời. +
Đến khi buông nhau ra, Từ Hành Thanh mới phát hiện mình đã khóc, khóc thật lặng lẽ, hòa vào sự im lìm của khu mộ không ai hay biết này. +
"Em có muốn phát biểu gì không?" Du Dã hỏi hắn, giơ tay dùng đầu ngón tay khẽ lau nước mắt cho hắn, nhưng lau mãi không hết, nước mắt cứ trào ra như mưa sa. +
"Tôi yêu anh." Từ Hành Thanh mấp máy môi, không phát ra tiếng động. +
Du Dã dịu dàng đáp lại: "Tôi cũng vậy." +
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!