Chương 18: Hạnh phúc không?

"Tôi muốn nghe em nói cơ." Du Dã cứ quấn lấy Từ Hành Thanh không rời. +

"Tôi nói rồi mà." +

"Thế à? Tôi chẳng nghe thấy gì cả." +

Từ Hành Thanh ấn đầu Du Dã xuống, áp tai y vào lồng ngực mình: "Nói ở trong tim ấy, nghe thấy chưa?" +

Trái tim ấy đập thình thịch, thình thịch, khiến nhịp tim của Du Dã cũng tăng tốc theo: "Nghe thấy rồi. Nó bảo nó thích tôi." +

Từ Hành Thanh thẹn quá hóa giận đẩy y ra, nhưng họ vẫn cứ quấn quýt khăng khít như cũ. +

"Haha, Hành Thanh à, tôi cũng thế." Du Dã tự biên tự diễn, cười nói một mình. +

Đêm sâu thẳm cuối cùng cũng trút bỏ lớp áo đen huyền, ánh sáng lan tỏa dần lên cao kèm theo tiếng chim hót lảnh lót. +

Khi Từ Hành Thanh thức dậy, Du Dã đã ở trong bếp. Khác với một năm trước, họ chào hỏi nhau, nhìn nhau, cười với nhau và hôn nhau, mọi thứ gần như đã trở thành thói quen. +

Hắn vẫn đi làm như mọi khi. +

Từ Hành Thanh vốn là người cảnh giác và xa cách, với đồng nghiệp lại càng không phải nói, chỉ duy trì mối quan hệ xã giao bề nổi. Nhưng hôm nay hắn nhận được một tấm thiệp mời đám cưới. Hắn mỉm cười nhận lấy, nói những lời chúc tụng lấy lệ mà con người vẫn thường nói với nhau. +

Thế nhưng, đi hay không đi? +

Từ Hành Thanh suy nghĩ rất lâu, mãi cho đến tận lúc về nhà vẫn còn nghĩ. Tấm thiệp mời xinh xắn đung đưa qua lại trên tay hắn. +

Kết hôn à… Hắn ngồi trên sofa, trầm tư. +

Thực ra lúc nhận thiệp, hắn cũng đã nghe đồng nghiệp than vãn: một đám cưới long trọng cần chuẩn bị rất nhiều thứ, muốn hoàn toàn như ý thì phải hao tâm tổn tứ lập kế hoạch, tốn kém biết bao thời gian, công sức và tiền bạc chỉ để đổi lấy một khoảnh khắc hạnh phúc ngắn ngủi – thậm chí khoảnh khắc đó còn được tổng duyệt qua mấy lần. +

Từ Hành Thanh không tưởng tượng nổi. +

Hắn cảm thấy so với khoảnh khắc ấy, quá trình chuẩn bị trước đó mới là thứ in sâu vào ký ức hơn. Giống như kỳ thi năm mười tám tuổi của hắn vậy. +

Những gì hắn mơ thấy chưa bao giờ là khoảnh khắc huy hoàng khi mọi chuyện đã vượt qua, mà là nghìn cánh buồm đang vật lộn giữa sóng gió. Chỉ là mơ thôi, bởi vì thực tế quá đau đớn, hắn không nguyện ý nhớ lại một cách chân thực. +

Thế nhưng, điều đó thực sự có ý nghĩa mà. +

Từ Hành Thanh nghĩ thầm. +

Du Dã bưng những món ăn nóng hổi đặt lên bàn ăn. +

Hạnh phúc không tự nhiên mà nảy sinh. Nhưng nếu nỗi đau tất yếu lại lớn hơn niềm hạnh phúc tạo ra, con người ta sẽ bị "nuôi chết" mất thôi. +

"Đang nghĩ gì thế? Đến giờ ăn cơm rồi." Du Dã đi tới bên cạnh hắn, liếc mắt một cái là thấy ngay tấm thiệp mời trên tay Từ Hành Thanh, "A, em muốn kết hôn với tôi sao?" +

Y vui vẻ nheo mắt lại, nếu có đuôi, chắc hẳn nó đã vẫy tít thò lò như cánh quạt trực thăng rồi. +

"Không phải." Từ Hành Thanh tiện tay đặt tấm thiệp lên bàn trà, "Có đi không?" +

"Đi ăn cỗ sao?" Du Dã hỏi. +

Đúng vậy, Từ Hành Thanh hoàn toàn chẳng quen biết gì cặp đôi mới cưới này. Nếu đi, hắn cũng chỉ ngồi bên bàn tiệc, cười theo, đùa theo, rồi vỗ tay theo mọi người. +

Phải chăng con người luôn thích gióng trống khua chiêng để tuyên cáo với cả thế giới? Dẫu cho thế giới này chẳng hề bận tâm đến sự sống chết của một cá nhân, con người vẫn cứ đơn phương tình nguyện như thế, một sự ngốc nghếch đến đáng yêu. +

"Phải hòa nhập với số đông chứ." +

Từ Hành Thanh nói. Hắn định ngày mai sẽ lén quan sát tình hình một chút rồi mới quyết định. +

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!