Du Dã dán mắt vào mẩu giấy gói kẹo xinh xắn trên tay, "Lần này, có thể đừng bỏ rơi tôi nữa được không?" +
"Chẳng lẽ trước đây tôi thường xuyên bỏ nhà ra đi sao?" Từ Hành Thanh không hiểu, thế nào là "lần này", thế nào là "bỏ rơi". +
"Ừm," Du Dã khẽ đáp, "Nhưng… tôi sẽ tha thứ cho em, vì tất cả đều là lỗi của tôi." +
Y vân vê những ngón tay và mẩu giấy gói kẹo, trông giống như một đứa trẻ đang bất an. +
"Anh thì có lỗi gì chứ?" +
"Em thực sự muốn biết sao?" Du Dã ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Từ Hành Thanh. +
"Nếu tôi không biết, liệu tôi có thể đường hoàng mà nói rằng anh không có lỗi không?" +
Du Dã bật ra tiếng cười trầm thấp, "Điều đó chẳng có tác dụng gì đâu." +
"Vậy anh nói cho tôi biết đi." +
Du Dã không trả lời Từ Hành Thanh, mà lại hỏi hắn: "Đắng không?" +
"Không có vị giác thì sẽ không thấy đắng nữa." +
Tất nhiên, điều đó cũng đồng nghĩa với việc không thể nếm được vị ngọt. +
"Vậy em có muốn lấy lại vị giác không?" +
"Nếu tôi không có vị giác, anh có nấu nướng tùy tiện không?" +
Du Dã suy nghĩ một lúc, "Tôi sẽ làm thế. Nhưng cũng sẽ không." +
Nếu đối phương không có vị giác, chỉ cần đạt được sự cân bằng dinh dưỡng, y sẽ không tốn công vô ích để cân nhắc mùi vị. Nhưng y sẽ chú trọng hơn vào hình thức bên ngoài. +
"Tôi biết ngay mà," Từ Hành Thanh mỉm cười, "Anh sẽ cân nhắc đến thị giác, vậy còn xúc giác thì sao?" +
Chắc là tôi sẽ rất phụ thuộc vào xúc giác của đầu lưỡi. +
Tôi sẽ muốn hôn anh. Vì cảm giác đó là có một không hai. +
"Đến giờ đi làm rồi." Từ Hành Thanh đã không nói ra những lời đó, cũng không tiến lại gần để tìm kiếm một nụ hôn. +
Hắn nói: "Tối nay tôi muốn ăn canh đậu hũ cá diếc." Sau đó vội vã rời đi. +
Du Dã thẫn thờ nhìn theo bóng lưng của Từ Hành Thanh, mãi một lúc lâu sau mới hoàn hồn. +
Hoàn hồn, y bóc một viên thuốc ra, bỏ vào miệng. +
Ngay khoảnh khắc vị đắng chát bùng nổ, nước mắt y rơi lã chã, nặng nề đến mức dường như muốn cùng vị đắng ấy đập nát trái tim con người ta. +
Y quỵ xuống nức nở. Hóa ra từ lâu y đã cảm nhận được mọi thứ giống hệt Từ Hành Thanh.; hóa ra người chủ động trước tiên là Từ Hành Thanh; hóa ra người không muốn chết… là Từ Hành Thanh; và người vẫn còn đang sống, cũng là Từ Hành Thanh, không phải y, không phải là Du Dã. +
Từ Hành Thanh tồn tại vì điều gì? +
Vì Du Dã. Vậy còn Du Dã? +
Y lau khô nước mắt, nghẹn ngào đi vào bếp. +
Vì Từ Hành Thanh muốn uống canh đậu hũ cá diếc. +
"Tôi về rồi đây, thơm quá." +
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!