"Em nghỉ ngơi trước đi, tôi đi… b**n th** một chút đây." Du Dã giống như một chú ong mật chăm chỉ, thu dọn xong xuôi mọi thứ rồi nhanh chóng bay đi. +
Hả? Từ Hành Thanh vẫn còn hơi ngẩn người, nằm trên giường mà đại não không kịp phản ứng. +
Biến gì cơ? Cái gì thái cơ? +
Hắn ngẩn ra một lúc rồi ngồi bật dậy, chợt nhớ đến căn phòng gắn đầy gương kia, liền vội vội vàng vàng bịt mặt mình lại. +
Theo lời Du Dã nói, họ là… họ là… Từ Hành Thanh thực sự không thể thốt ra được từ đó. +
Họ là cùng một cha mẹ sinh ra mà! Vậy mà họ lại… +
Khi dư âm của sự bốc đồng tan biến, chỉ còn lại hiện thực vô tận, Từ Hành Thanh cảm thấy hối hận. +
Nỗi hối hận này thật quái dị, giống như có hai bàn tay lớn đang lôi kéo, muốn xé nát hắn ra, nhưng hắn lại không thấy đau. +
Hắn thà rằng… mình cứ tiếp tục làm theo ý mình. +
Từ Hành Thanh bước xuống giường, đi về phía căn phòng đó. +
Chiếc hộp Pandora đang đặt ngay trước mặt hắn – một cánh cửa khép hờ. +
Hắn nhìn trộm được bóng lưng của Du Dã. +
Nửa bờ vai của Du Dã áp sát vào mặt gương, cả người đứng rất gần gương, khiến Từ Hành Thanh không thể nhìn thấy biểu cảm của y phản chiếu trong đó. +
"Hành Thanh, Từ Hành Thanh…" +
Hắn nghe thấy tiếng gọi khao khát của Du Dã, tiếng thì thầm dịu dàng của y. Khoảnh khắc ấy, hắn cứ ngỡ như mình đang ở trong tấm gương trước mặt Du Dã, cùng y nương tựa, cùng y thân mật kề tai nói nhỏ, cùng y… +
Từ Hành Thanh bị chính ảo tưởng của mình dọa cho sợ hãi, vội vàng bỏ chạy. +
Thế nhưng hắn không ngủ được. +
Hắn thấp thỏm không yên, liệu đêm nay Du Dã có ngủ chung giường với hắn không? Hắn vẫn chưa nghĩ ra cách đối mặt với y. +
Không biết đã qua bao lâu, Du Dã đẩy cửa bước vào, nằm xuống bên cạnh hắn như mọi khi. +
Y nhoài người tới, đặt một nụ hôn lên trán Từ Hành Thanh: "Ngủ ngon." +
Sau đó, y vòng tay ôm lấy Từ Hành Thanh từ phía sau để ngủ. +
Sự lo âu của Từ Hành Thanh cứ thế tan biến một cách dễ dàng. Hắn cảm thấy rất an lòng, giống như ánh trăng và làn gió đêm nay vậy. +
Ngày tháng vẫn trôi qua như cũ. +
Buổi sáng sau khi ăn sáng xong là thời gian uống thuốc của Từ Hành Thanh. Hắn đã cảm thấy việc này hết sức bình thường và chấp nhận nó, thế nhưng Du Dã lại bày ra bộ dạng muốn khóc mà không có nước mắt, tội nghiệp nhìn hắn chằm chằm. +
"Đó là do bẩm sinh, đâu phải lỗi của anh." Từ Hành Thanh hiếm khi mở lời an ủi. +
"Xin lỗi em." Là lỗi của tôi. Du Dã lại trả lời như vậy. +
"Bố mẹ… thế nào rồi?" Từ Hành Thanh đột ngột hỏi. +
Du Dã rõ ràng khựng lại: "Không thế nào cả?" +
Đây mà là kiểu trả lời gì vậy chứ. +
Nhưng mà, chắc hẳn mối quan hệ không được tốt. Dẫu sao thì… +
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!