Từ Hành Thanh hoàn toàn không ngờ Du Dã lại có thể hành động táo bạo như thế, hắn mạnh bạo né sang một bên, tức giận nhìn y. +
Hắn ngầm thừa nhận sự tiếp cận của Du Dã, nhưng chưa từng cho phép sự thân mật kiểu này. +
"Trông có vẻ rất ngon." Du Dã rũ mắt, lau lau tay. +
"Cái gì cơ?" +
Y không trả lời mà cưỡng ép ôm chầm lấy Từ Hành Thanh. Lúc này, tay trái Từ Hành Thanh đang cầm một lá vỏ sủi cảo, tay phải cầm đũa, đứng chết trân tại chỗ. +
Du Dã chỉ cứ thế ôm lấy, cúi thấp người, áp tai vào ngay lồng ngực của Từ Hành Thanh. +
"Anh làm cái gì vậy?" +
Từ Hành Thanh không thoải mái dùng đầu đũa chọc chọc vào lưng Du Dã, chẳng đau chẳng ngứa. +
"Đang nghe nhịp tim của bé cưng nhà mình." +
Du Dã đáp, độ rung từ dây thanh quản khi y nói chuyện như xuyên qua cơ thể, thấm thấu vào tận trái tim của Từ Hành Thanh. +
"Ồ, nhanh hơn rồi này." Du Dã lại cười, tiếng cười khẽ không kìm nén được phát ra từ nơi sâu nhất trong cơ thể y, truyền đến tận đáy lòng của Từ Hành Thanh, giống như ngọn lửa men theo ngòi nổ, đốt cháy một trận hỏa hoạn rực rỡ. +
Khiến Từ Hành Thanh không tự chủ được mà nín thở. +
"Em lúc nào cũng vậy." Du Dã buông tay ra. +
Tôi lúc nào cũng thế nào? Từ Hành Thanh không hiểu, cũng không hỏi. +
"Muốn quy hết mọi chuyện về việc nín thở sao?" Du Dã định bấu mũi Từ Hành Thanh, nhưng bị hắn né được. +
"Nhưng mà như vậy cũng rất đáng yêu." Trong đôi mắt cong cong của Du Dã hoàn toàn là hình bóng của Từ Hành Thanh. +
Từ Hành Thanh không biết lúc này trông mình ra sao, nhưng hắn biết rõ dáng vẻ của Du Dã: nhẹ nhõm, vui vẻ, như chú cá vàng đang vẫy vây thổi bong bóng trong bể nước, "bộp bộp", đáng yêu cực kỳ. +
Hắn nhất định là điên rồi mới thấy Du Dã đáng yêu. +
Có lẽ Du Dã không hề lừa hắn, trước khi hắn mất trí nhớ, họ vốn dĩ là mối quan hệ thân mật hơn cả người tình. +
Dù cho Từ Hành Thanh có không cam lòng đến mức nào, thì trái tim hắn giờ đây đã không còn bị bộ não đánh lừa được nữa. +
Nhưng hắn không biết cách để thích một người, cũng giống như việc hắn không hiểu hạnh phúc là gì vậy. +
Cho nên hắn không cảm nhận được sự yêu thích của người khác, nhưng… hắn hình như thực sự đã cảm nhận được sự yêu thích mà Du Dã dành cho mình. +
Cảm giác đó rất mơ hồ, rất nhẹ nhàng nhưng lại hiện hữu ở khắp mọi nơi, giống như hơi thở, chỉ cần còn sống là nó vẫn luôn diễn ra trong từng phút từng giây. +
"Hành Thanh, đừng nín thở." Du Dã rửa tay sạch sẽ rồi lấy lá vỏ sủi cảo từ tay Từ Hành Thanh, nhắc nhở: "Hít thở đi nào. Tôi không trêu em nữa." +
Từ Hành Thanh theo bản năng túm lấy áo của Du Dã, bột mì dính lên lớp vải trắng xóa một mảng. Lông mi hắn run rẩy, khẽ khàng hít thở, nhưng vẫn cảm thấy có chút không thông, hệt như trong lồng ngực tích tụ làn khói đặc từ bao năm qua, khiến người ta khó chịu vì bị sặc từ bên trong. +
Du Dã nắm lấy bàn tay đang hơi run của Từ Hành Thanh, đặt lên môi mình. +
Giống như một nụ hôn đầy cố chấp. +
Hơi thở ấm áp chạm vào tay Từ Hành Thanh một cách có quy luật, bình thản và dịu dàng. +
Du Dã nhìn Từ Hành Thanh như thế: "Xin lỗi em." +
Âm thanh phát ra từ làn môi, gảy lên từng nhịp thần kinh trên cánh tay Từ Hành Thanh. +
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!