Chương 48: (Vô Đề)

Lê Tầm đã có một giấc mơ không dài cũng không ngắn.

Giấc mơ này đưa anh trở lại tuổi thơ của mình, anh dắt tay Lê Mạt đi trên đường, xung quanh là những ngôi nhà thấp bé san sát nhau, ồn ào và chật chội. Gần đến dưới nhà, Lê Mạt nhỏ giọng gọi anh: "Anh ơi..."

"Sao thế?" Lê Tầm quay đầu nhìn em gái, anh thấy cô bé không chịu bước đi, gương mặt nhỏ lộ vẻ sợ hãi nhìn về phía trước.

Lê Tầm nhìn theo ánh mắt của Lê Mạt, ở đằng trước có hai cậu nhóc đang ngồi chồm hỗm ở trước nhà, có vẻ hai nhóc đang chơi đập hình, chơi rất hăng say, nói chuyện rất to.

"Bọn họ đã bắt nạt em à?"

Lê Mạt lắc đầu rồi lại gật đầu, ánh mắt nhìn Lê Tầm hoang mang không biết phải làm sao.

Hai cậu nhóc đó cũng sống ở gần đây, mấy hôm trước thấy Lê Mạt đi một mình, hai nhóc đã chặn đường cô bé lại hỏi có tiền không.

Lê Mạt sợ sệt lắc đầu, một trong hai cậu nhóc nói: "Nhìn nó mặc đồ rách rưới như vậy thì làm gì có tiền."

Quần áo của Lê Mạt rất cũ nhưng không rách rưới, ngược lại rất sạch sẽ. Lê Tầm vừa giặt sạch cho cô bé vào hôm qua, còn khen cô bé mặc cái này nhìn xinh gái.

Trong lòng Lê Mạt thực sợ hãi nhưng nghe thấy lời này liền cãi lại: "Không có rách!"

"Mày là ai?!" Hai cậu nhóc không ngờ cô bé dám cãi lại mình, chúng ngẩn ra một lúc rồi tức giận nói: "Rách mà! Cái đồ mặc áo rách!"

Nước mắt của Lê Mạt quay tròn trong hốc mắt, cuối cùng không nhịn được rơi xuống, cô bé giơ tay dùng ống tay áo quệt qua khóe mắt.

Hai cậu nhóc thấy cô bé không có tiền liền giật cây kẹo m*t giấu trong túi Lê Mạt rồi bỏ đi. Lê Mạt về nhà cũng không nói với Lê Tầm.

"Đừng sợ, có anh ở đây." Lê Tầm nắm tay cô bé đi qua. Hai cậu nhóc nhìn thấy Lê Mạt thì đứng dậy nở nụ cười khó hiểu với cô bé, thấy có Lê Tầm cao lớn hơn đi theo bên cạnh, chúng không nói gì nhưng ánh mắt vẫn hiện ra vẻ châm chọc.

Lê Tầm lướt qua chúng đi thẳng tới chỗ có một mớ gạch vụn chất đống bên đường. Anh nhặt một viên gạch lớn nhất chỉ sứt một góc nhỏ, cân thử trong tay, sau đó nhìn về phía hai cậu nhóc.

"Anh, anh muốn làm gì?" Hai cậu nhóc thấy vậy liền lùi lại một bước.

Lê Tầm không nói gì, chỉ cầm viên gạch tiến thêm hai bước về phía chúng.

"Anh, anh dám làm gì tôi, tôi sẽ méc ba đến đánh anh đó!" Một trong hai đứa nói, nó ngẩng cổ lên nhưng lại lùi thêm một bước.

Lê Tầm đi lại gần hơn, mặt không cảm xúc.

Anh sải chân thêm hai bước, hai đứa nhóc kia liền sợ hãi bỏ chạy, ngay cả hình đập ở dưới đất cũng không thèm nhặt. Chúng chạy vắt giò lên cổ suýt thì vấp ngã, sợ hãi viên gạch đó sẽ ném tới từ phía sau.

"Hình đập thì sao!" Một đứa vẫn nhớ, nó hét lên. Đứa còn lại không thèm quan tâm, thở hổn hển nói: "Lát nữa quay lại nhặt!"

Lê Mạt đi tới nhặt hình đập dưới đất lên ném vào thùng rác bên đường.

Lê Tầm cười xoa xoa mặt em gái.

Sau đó thời gian nhanh chóng tua qua, Lê Tầm nhìn thấy mình đang ngồi trước tấm gương trong phòng tập. Anh mặc áo phông trắng, cổ áo đã ướt đẫm mồ hôi. Trong phòng tập trống trải chỉ có một mình anh, lúc này trời đã là rạng sáng.

Anh đứng dậy đi ra khỏi cửa, tắt hết đèn trong phòng tập, một mình đi xuống lầu. Gió lạnh thấm vào cơ thể đang ướt đẫm mồ hôi vì tập nhảy khiến anh rùng mình. Lê Tầm khoanh tay thong thả đi về phía ký túc xá. Đêm nay trăng lưỡi liềm ở trên cao rất sáng tỏ. Tâm trạng của anh đột nhiên rất thư thái, ngày mai anh sẽ cho phép mình nghỉ ngơi một chút, đi thăm Lê Mạt.

Đi được một đoạn, anh thấy có một người đang ngồi trên bồn hoa bên đường, cúi đầu nhìn điện thoại. Lê Tầm ở trong bóng đêm nhìn đối phương vài giây, không chắc đó là ai.

Người đó nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu lên nhìn anh. Lúc này Lê Tầm mới nhận ra đó là một thực tập sinh nổi tiếng, tên là Đường Duệ Ninh.

Đường Duệ Ninh thấy anh nhưng không lên tiếng, Lê Tầm mỉm cười thân thiện với hắn tỏ vẻ chào hỏi. Đường Duệ Ninh gật đầu với anh một cái, tiếp tục cúi đầu xem điện thoại.

Tại sao hắn lại ngồi một mình ở đây vào giờ này? Nếu hai người quen biết nhau, chắc chắn Lê Tầm sẽ ngồi xuống bên cạnh và hỏi hắn như vậy. Nhưng xung quanh Đường Duệ Ninh luôn tỏa ra khí chất người lạ chớ đến gần, nên Lê Tầm lướt qua hắn và đi tiếp.

Đường Duệ Ninh... Lê Tầm đi được vài bước, anh ngẩng lên nhìn mặt trăng, bước chân bỗng nhiên khựng lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!