Nhóm To5 lại tiếp tục bước vào giai đoạn quảng bá cho album mới. Mỗi ngày đều đi sớm về trễ, cái ôm ngoài ý muốn kia cũng bị Lê Tầm quẳng ra sau đầu, không còn tâm trí để nghĩ đến.
Lần trước chỉ là đĩa đơn, lần này là album chính thức, lịch trình cũng tăng lên gấp mấy lần. Điều này không thành vấn đề nhưng Lê Tầm phát hiện cơ thể này của Giang Diệc Lan thực sự rất sợ nóng. Mùa hè oi bức, chỉ cần khí trời hơi hầm hơi một chút là anh đã cảm thấy khó chịu, may mà phần lớn thời gian họ đều ở trong nhà.
Có sự khác nhau, Lê Tầm mới nhận ra cơ địa trước đây của mình khá tốt. Một năm bốn mùa anh hiếm khi bị bệnh, ngay cả khi phải làm việc ngoài trời giữa cái nắng hè chói chang. Mấy ngày nay nhiệt độ tăng cao đáng sợ. Giữa trưa, lúc trời nắng gắt nhất, anh đi ra ngoài ăn trưa, về đến nơi thì cảm thấy nhức đầu chóng mặt, thậm chí có hơi buồn nôn. Anh tìm một chai thuốc giải cảm rồi uống cạn.
Anh nằm trên sofa nghỉ ngơi, gần như chìm vào giấc ngủ. Trong cơn mơ màng, anh cảm thấy có người đến bên cạnh mình nhưng nhất thời không thể mở mắt. Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, anh vẫn lo lắng về lịch trình tiếp theo sắp diễn ra trong ngày. Tối nay họ phải tổ chức một buổi ký tặng fan. Anh không thể ngủ quá say, cũng không thể tiếp tục khó chịu như vậy. Anh cần phải thức dậy, lên xe quản lý đến nơi tổ chức sự kiện, cần phải tranh thủ làm makeup... Trong mơ dường như anh bị hụt chân một cái, cơ thể Lê Tầm run lên, giật mình mở mắt.
Anh không ở trên xe quản lý, cũng không ở phòng trang điểm. Anh vẫn nằm trên sofa, bên cạnh ngồi một người, chính là Đường Duệ Ninh.
"Cậu không khỏe sao?"
Lê Tầm từ từ ngồi dậy. Đường Duệ Ninh nghiêng người đỡ anh một tay, tư thế lúc này giống như anh đang dựa vào người Đường Duệ Ninh.
Lê Tầm ngửa ra sau dựa vào lưng ghế sofa một chút, trả lời đối phương: "Không sao, lúc nãy tôi đi ra ngoài dưới trời nắng, vừa mới nằm xuống nghỉ một lát thôi."
"Mùa hè cậu phải chú ý tránh nóng." Nhận thấy động tác anh dựa người về sau, Đường Duệ Ninh cũng bỏ bàn tay đang đỡ anh xuống, nói: "Trước đây cũng có một lần biểu diễn trên sân khấu ngoài trời vào mùa hè, cậu đã bị say nắng."
"Thật sao, vậy buổi diễn đó như thế nào?"
"Lần đó chúng ta chỉ hát hai bài, có lẽ cậu bị cảm nắng từ bài thứ hai, gần như không hát, cũng không nhảy." Đường Duệ Ninh cười cười: "Lần đó trên mạng mắng cậu thảm lắm, dù bình thường cậu cũng hay lơ là nhưng lần đó đúng là bị oan thật."
Lê Tầm cũng cười, Đường Duệ Ninh nói tiếp: "Sau đó cậu nói mình tuyệt đối sẽ không nhận thêm lịch diễn ở sân khấu ngoài trời vào mùa hè nữa. Nếu nhóm bắt buộc phải nhận thì đừng gọi cậu, cậu kiên quyết không đi, cứ nói với bên ngoài là cậu bị bệnh."
Khi nói chuyện, Đường Duệ Ninh luôn nhìn Lê Tầm. Lê Tầm lảng tránh ánh mắt, nhìn đồng hồ, nói: "Tôi không sao, nằm một lát đã đỡ hơn nhiều rồi."
"Ừm, vậy thì tốt."
Đây là buổi ký tặng đầu tiên của Lê Tầm. Anh cảm thấy hơi hồi hộp, bản thân anh chưa có kinh nghiệm tiếp xúc với fan hâm mộ gần như thế, sợ cách ứng xử của mình sẽ không làm fan hài lòng.
Nhưng may mắn là những fan hâm mộ đến đây hôm nay đều rất đáng yêu. Có người rất hoạt bát, nói chuyện liên tục khiến anh gần như không tìm được khoảng trống để trả lời. Cũng có người mắc chứng sợ hãi xã hội, nói năng rất nhỏ, được ký tên xong liền đi ngay. Có người đã tặng anh một chiếc phụ kiện tóc rất đẹp, có hình vòng hoa được trang trí bởi ngọc trai, bản thân anh đánh giá nó có hơi lộng lẫy quá, nhưng dưới ánh mắt mong đợi của fan hâm mộ, Lê Tầm vẫn đeo nó lên.
"Wow! Siêu—— đẹp!" Fan hâm mộ đó phấn khích nói: "Bảo bối rất hợp với kiểu này luôn!!"
Trong những buối ký tặng trước đó, fan hâm mộ cũng rất thích tặng Giang Diệc Lan những phụ kiện tóc lộng lẫy như vậy. Giang Diệc Lan cũng biết mình đeo cái này nhìn sẽ rất đẹp, cũng đã cho ra đời rất nhiều moment thần thánh tại những buổi ký tặng trước đây.
Đường Duệ Ninh đang ngồi cách anh một đoạn, quay đầu nhìn sang. Nhìn một lần chưa đủ, hắn cứ nhìn hồi lâu không nhúc nhích, đến khi fan hâm mộ tiếp theo nói chuyện với hắn, hắn mới quay đầu lại.
Fan hâm mộ tặng phụ kiện tóc cũng nhận ra điều đó, thì thầm với Lê Tầm: "Nãy giờ Đường Duệ Ninh cứ nhìn anh hoài luôn."
"Sao?"
Thời gian của cô đã hết, nhân viên thúc giục một câu. Trước khi đi, bạn fan còn cười hì hì nói với Lê Tầm: "99 nhé!"
99 là gì? ("mãi mãi hạnh phúc, bền lâu.")
Lê Tầm mơ hồ nhìn theo bóng lưng của cô gái.
Đến lượt người hâm mộ tiếp theo, ban đầu người đó không nói chuyện. Lê Tầm ký tên xong, ngẩng đầu lên mới phát hiện bạn fangirl trước mặt mình đang khóc.
Lê Tầm hoảng loạn, lục lọi trong túi quần một hồi nhưng không tìm thấy khăn giấy, cuối cùng phải nhờ nhân viên bên cạnh đưa khăn giấy cho anh, anh cầm lấy rồi đưa cho fan hâm mộ: "Sao vậy, sao vậy?"
Bạn fangirl yên lặng lau nước mắt, có lẽ cảm thấy hơi xấu hổ, cô che mặt nói: "Không sao, tại em vui quá..."
"Em đã thích anh từ khi anh mới ra mắt, đáng lẽ lần trước em đã có thể đến buổi ký tặng nhưng có việc đột xuất nên không đi được, em đã buồn rất lâu. Lần này thì em đã đến được rồi..."
"Thấy anh đang trở nên tốt hơn, tụi em đều rất vui."
"Bài hát solo trong album lần này của anh rất hay, là bài hay nhất. Em đã nghe rất nhiều lần, em thật sự thích nó lắm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!