Thứ 7 tuần này có một buổi biểu diễn tương tác thương mại, nhóm To5 sẽ trình diễn ba bài hát.
Họ là nghệ sĩ nổi tiếng nhất trong số những người được mời đến tham gia buổi diễn nên sẽ xuất hiện cuối cùng. Hơn một nửa khán đài là fan hâm mộ của To5, đều giơ cao lightstick của nhóm.
Họ đã đến hậu trường chuẩn bị từ sớm, trong lúc đang trang điểm, có người đến gõ cửa. Đó là nhóm nhạc nam tân binh Cherry Pit ở phòng chờ bên cạnh.
Trước đây họ đã từng gặp nhau một lần nhưng chỉ vội vàng lướt qua, chưa kịp nói chuyện. Nhóm này đông người, có đến 9 thành viên, khi họ tràn vào, bầu không khí trở nên rất náo nhiệt. Phòng chờ vốn không lớn bây giờ đã trở nên chen chúc, đông nghịt người.
Người đi đầu chính là Hoàng Minh, cậu ta đã trang điểm xong, gương mặt đẹp trai trẻ trung bừng sáng kể cả khi đứng chung với 9 người.
Cả 5 thành viên của nhóm To5 đều đứng dậy chào hỏi, Lê Tầm vẫn đang trang điểm, áo còn chưa cài nút xong, anh đứng dậy chậm hơn một chút rồi đi tới. Đường Duệ Ninh lặng lẽ nhích lên trên, đứng chắn trước người Lê Tầm.
Lê Tầm dịch sang bên cạnh một chút, Đường Duệ Ninh cũng dịch người theo anh, nhất quyết đứng ngay trước mặt cản trở tầm nhìn của anh.
Lê Tầm:?
Anh hơi nghiêng đầu, nhìn thấy Hoàng Minh ở phía đối diện, sau đó lại nhìn cái ót cố chấp của người kia, trong lòng hiện lên một phỏng đoán.
Người này ấu trĩ đến thế sao...
Lê Tầm hơi cúi người, nói nhỏ vào tai người phía trước: "Cậu che tôi lại rồi."
Đường Duệ Ninh không xê dịch, cũng không nói gì, cứ đứng thẳng lưng như vậy. Ngay cả mấy sợi tóc cũng dường như đang cố gắng vươn ra để mình có thể cao hơn một chút, muốn che chắn phía sau không để lộ anh ra một tí nào.
Lê Tầm không nhịn được cười một tiếng, dứt khoát đi ra đứng ở góc ngoài cùng, như vậy thì không ai có thể chắn anh được nữa.
Nhóm 9 người do trưởng nhóm dẫn đầu đến chào hỏi các tiền bối, nói những lời khách sáo với họ. Lúc nãy Giang Diệc Lan bị che lại nên chưa thấy mặt, hiện tại họ mới thấy được Giang Diệc Lan, đều quay lại nhìn anh.
Trong 9 người đó, có một số người khi nhìn thấy Giang Diệc Lan thì hai mắt sáng lên. Hoàng Minh là người thẳng tính, không hề keo kiệt lời khen, cậu ta nói: "Anh Diệc Lan, hôm nay anh đẹp trai quá."
Ánh mắt của Đường Duệ Ninh phóng thẳng lên người Hoàng Minh, thấy cậu ta cười tươi vẫy tay với Giang Diệc Lan, anh cũng cười vẫy tay chào lại. Hắn không khỏi siết chặt nắm đấm thêm vài phần.
Mấy đứa trẻ bây giờ lớn lên ăn gì mà còn cao hơn cả hắn và Giang Diệc Lan thế không biết.
Hoàng Minh rất nhiệt tình, cậu ta huyên thuyên nói với Lê Tầm: "Anh Diệc Lan, lần trước anh livestream chơi guitar bài 'Merry Christmas, Mr. Lawrence', em xem xong cũng tìm sheet nhạc của bài đó để tập thử. Wow, thực sự rất khó đó anh, anh giỏi thật."
"Chỉ cần luyện tập nhiều sẽ quen thôi." Lê Tầm nói.
"Vâng ạ, trước đây em còn có thời gian luyện guitar, bây giờ bận quá, không có nhiều thời gian để luyện tập nữa."
"Diệc Lan còn bận hơn cậu." Đường Duệ Ninh đột nhiên lên tiếng, giọng nói rất bình thản, không nghe ra là đang nói đùa hay nghiêm túc.
Hoàng Minh gật đầu, khẳng định: "Đúng vậy ạ, nên em mới nói là ảnh rất giỏi! Bây giờ có người hỏi em trong các tiền bối em thích ai nhất, em đều trả lời là: 'Giang Diệc Lan của nhóm To5'."
Đường Duệ Ninh khoanh tay không nói gì nữa.
Nói chuyện thêm vài câu, sau khi mấy người họ rời đi, Đường Duệ Ninh mới bày ra vẻ mặt không vui nói với Lê Tầm: "Sao cậu cứ nhìn cậu ta hoài vậy, có gì hay đâu mà nhìn."
"Cậu nói Hoàng Minh à? Hồi nãy đúng là tôi có quan sát cậu ta nhiều hơn một chút." Lê Tầm nói.
Khóe miệng Đường Duệ Ninh xụ xuống, Lê Tầm chậm rãi nói: "Tôi quan sát xong thì rút ra được một kết luận, quả nhiên vẫn là cậu đẹp trai hơn."
Vẻ mặt căng thẳng của Đường Duệ Ninh giãn ra, khóe miệng thẳng ra rồi lại trề xuống: "Cậu đang trêu chọc tôi đúng không?"
"Tôi nói sự thật mà."
Thấy vẻ mặt anh chân thành như vậy, Đường Duệ Ninh suy nghĩ một lát, lại nói: "Cậu ta nhảy không giỏi bằng tôi."
Lê Tầm lộ ra vẻ hơi ngạc nhiên: "Tôi chưa xem cậu ta nhảy bao giờ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!