Đường Duệ Ninh đã có một giấc mơ.
Trong mơ, hắn nằm trên chiếc giường đôi của Giang Diệc Lan. Chiếc giường đó giống như lời Viên Tri Diễn đã nói, rất mềm và lại thơm tho, chỉ cần nằm xuống là không muốn dậy. Hắn nằm bên cạnh chủ nhân của chiếc giường ấy. Sau đó Đường Duệ Ninh cứ như đang làm chuyện rất đỗi bình thường, thuần thục đứng dậy đè Giang Diệc Lan xuống, luồn tay vào trong áo anh.
Giang Diệc Lan chỉ ngước mắt nhìn hắn, không có ý định chối từ. Đôi mắt đó giống như bầu trời đầy sao đêm hôm nọ, sáng rực mà lại mang theo đôi chút mông lung.
Mẹ kiếp.
Đường Duệ Ninh giật mình tỉnh dậy. Hắn phát hiện chân mình bị một người khác đè lên, nhưng không phải người trong mơ mà là chân của Viên Tri Diễn.
Rõ ràng là biệt thự có đủ phòng cho mỗi người nhưng Viên Tri Diễn lại không thích ngủ ở phòng mình, cứ phải chạy sang quấy rầy hắn, còn nói cái gì mà "Anh ơi em đến san sẻ tình thương cho anh đây". Đường Duệ Ninh lười để ý đến cậu ta, tự mình nằm xuống ngủ.
Trước khi ngủ, Viên Tri Diễn còn mè nheo nói với hắn rằng: "Cái giường này không dễ ngủ bằng giường ở ký túc xá của anh Lan, giường ảnh mềm lắm, lại còn thơm nữa."
Chắc chắn là vì điều này nên Đường Duệ Ninh mới có giấc mơ như vậy...
Nhưng sao giấc mơ này lại kết thúc đột ngột như thế nhỉ, Đường Duệ Ninh nhìn trân trân lên trần nhà.
Viên Tri Diễn ở bên cạnh vẫn đang ngủ rất say. Đường Duệ Ninh vừa nhắm mắt, trong đầu lại hiện lên hình ảnh Giang Diệc Lan nhìn mình.
Phòng của hắn ở tầng hai, Đường Duệ Ninh thức dậy đi làm vệ sinh cá nhân rồi xuống lầu. Trong nhà rất yên tĩnh, chưa có ai dậy.
Hôm nay họ sẽ trở về, ngày mai hắn còn có lịch trình cá nhân phải đi, đó là một chương trình tạp kỹ về vũ đạo. Đường Duệ Ninh sẽ đến tham gia trong một tập phát sóng với vai trò là khách mời.
Lúc trên xe quản lý, Đường Duệ Ninh và Lê Tầm ngồi cùng hàng. Lê Tầm hỏi hắn: "Tối qua cậu ngủ ngon không?"
Đường Duệ Ninh cử động chân, mắt rũ xuống một chút: "Cũng tạm."
"Ừm, Tri Diễn ngủ cũng khá ngoan." Lê Tầm cười nói: "Không giống với hình tượng của cậu ấy."
"Sao lại không giống, hình tượng của em là bé ngoan mà." Viên Tri Diễn nói.
Lê Tầm: "Đúng là ngoan, không mâu thuẫn với hoạt bát đáng yêu."
"Chính xác." Viên Tri Diễn hài lòng gật đầu.
Vinh Kiêu nói: "Nếu Diệc Lan mà làm cha thì không biết sẽ chiều con đến mức nào."
Viên Tri Diễn: "Anh Lan mà sinh con gái thì sẽ đẹp đến mức nào nhỉ? Em sinh con trai gả sang nhà anh được không?"
"Không được." Câu này là Đường Duệ Ninh nói. Viên Tri Diễn nghẹn lời, phản đối: "Anh nói không tính!"
Xe lăn bánh trong tiếng nói cười, Lê Tầm quay đầu lại, thấy trên cổ Đường Duệ Ninh có một vết sưng đỏ, liền hỏi: "Cậu bị muỗi cắn sao?"
Đường Duệ Ninh sờ thử, thấy hơi ngứa: "Chắc vậy."
Tối qua đúng là có muỗi, Lê Tầm lấy một chai dầu gió từ túi xách của mình, đổ lên ngón giữa một ít rồi chấm lên vết muỗi cắn đó.
Cảm giác rất mát lạnh, ngón tay anh xoa đều theo hình tròn, xoa đi xoa lại trên cổ Đường Duệ Ninh. Vết muỗi cắn vốn chỉ hơi ngứa nhưng bị Giang Diệc Lan xoa lại càng trở nên khó chịu hơn.
Sau khi thấy dầu đã tan hết, Lê Tầm lại lấy thêm một chút nữa, bôi thêm một lần. Xe đi qua gờ giảm tốc, hơi xóc một cái. Đường Duệ Ninh đột nhiên nắm lấy tay anh, Lê Tầm khó hiểu hỏi: "Sao thế?"
"... Được rồi."
Trái tim tự nhiên đập rất nhanh, âm thanh lớn đến mức Đường Duệ Ninh sợ người đang ở gần mình nghe thấy.
Lê Tầm ngồi trở lại, tối qua anh ngủ không ngon lắm, không biết có phải là do hơi lạ giường hay không.
Anh nhắm mắt lại, mơ màng ngủ một lát, sau đó bị ai đó vỗ nhẹ đánh thức: "Đến rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!