Lê Tầm làm chiếc bánh này cũng có tư tâm trong đó.
Ngày mai là sinh nhật anh, sinh nhật của chính Lê Tầm. Nhưng anh không thể tổ chức, Lê Mạt cũng không thể đến chúc mừng sinh nhật cho anh. Đối với anh của hiện tại, ngày mai chỉ là một ngày bình thường. Anh chỉ có thể làm một chiếc bánh ngọt trong hôm nay, xem như tự chúc mừng cho bản thân một chút.
Anh còn nhớ vào sinh nhật năm ngoái, ngoài em gái ra, người bạn thân nhất trong số các thực tập sinh và cũng là bạn cùng phòng của anh là Phương Thần Dục, anh ta cũng chuẩn bị bánh và quà cho anh. Lê Tầm rất muốn biết bây giờ Phương Thần Dục đang sống như thế nào, nhưng anh đã không còn lập trường để quan tâm nữa. Hai tháng trước khi anh xảy ra chuyện, Phương Thần Dục đã nói với anh rằng anh ta sắp sửa rời công ty.
"Rời đi? Cậu muốn đi công ty khác sao? Hay là..."
Phương Thần Dục lắc đầu, cười khổ nhưng cũng đầy thanh thản: "Con đường này không dành cho tôi. Thực ra tôi đã biết từ lâu rồi, tôi không có cơ hội được debut đâu."
"Bây giờ tôi chuẩn bị về nhà để kế thừa gia nghiệp." Phương Thần Dục nói đùa. Ngay từ đầu gia đình anh ta cũng đã không đồng tình với giấc mơ này, cha mẹ anh ta luôn cho rằng ra mắt làm idol là chuyện hoang đường. Gia đình của Phương Thần Dục có một nhà hàng, từ lâu đã gọi con trai về tiếp quản nhưng Phương Thần Dục không chịu.
"Tôi thực sự không có thiên phú, nên cũng không có gì để tiếc nuối. Nhưng cậu..." Phương Thần Dục nhìn anh, nói với vẻ kiên định: "Tầm, cậu sẽ được debut, và nhất định sẽ nổi tiếng, tôi tin như vậy."
Lúc đó Phương Thần Dục đã bỏ lỡ cơ hội cuối cùng để tham gia show tuyển chọn ra mắt. Cơ hội debut trong nhóm nhạc nam mới của công ty càng không đến lượt anh ta. Hàng năm có rất nhiều thực tập sinh bỏ cuộc, số người có thể nổi bật chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Lê Tầm mím môi, trong lòng không nỡ nhưng cũng không thể làm gì hơn, anh vỗ vai người bạn của mình và nói: "Sau này vẫn giữ liên lạc nhé."
"Ừm." Phương Thần Dục ôm anh, cười nói: "Nhất định! Sau này cậu nổi tiếng rồi, tôi chính là bạn cùng phòng cũ của đại minh tinh, cậu đừng quên tôi đó."
Có lẽ Phương Thần Dục đã về nhà và đang tiếp quản nhà hàng của gia đình, hoặc đã tìm một công việc khác.
Lê Tầm đặt quả dâu tây cuối cùng lên bánh mousse, cười với máy quay, nói: "Xong rồi. Món bánh này rất đơn giản, mọi người cũng có thể tự làm ở nhà. Muốn ăn vị gì thì làm vị đó."
Vẫn còn dư lại một ít dâu tây, Lê Tầm chia cho những người khác ăn. Tất nhiên người đầu tiên phải là Đường Duệ Ninh, vì hắn đã mua nó về.
Món bít tết của Đường Duệ Ninh cũng đã áp chảo xong. Hắn đã xem rất kỹ video hướng dẫn cách làm bít tết sao cho ngon, nhưng vì thiếu kinh nghiệm nên hắn tự biết bản thân vẫn chưa thể kiểm soát tốt độ lửa. Lê Tầm bưng dâu tây đến trước mặt Đường Duệ Ninh, nhìn miếng bít tết và nói: "Thơm quá."
Đường Duệ Ninh bỏ một quả dâu tây vào miệng, có chút tiếc nuối nhìn món bít tết: "Ừm, nhưng độ lửa không được chuẩn lắm."
Sau khi tất cả mọi người đều đã nấu xong, người chiến thắng cuối cùng là Ngô Tinh Diệp. Cậu ta giành được số phiếu bình chọn cao nhất nhờ món cơm cuộn trứng, đầy đủ cả hình thức lẫn hương vị.
"Đúng là nguyên liệu không phải là tất cả." Viên Tri Diễn nhìn món cơm cuộn trứng với nguyên liệu đơn giản đó rồi nhìn lại món ăn hỗn hợp thập cẩm không biết là món Trung hay món Tây đã mày mò suốt cả buổi của mình, tự tổng kết một câu.
Tối nay họ sẽ ở lại đây. Căn biệt thự nhỏ này tổng cộng có 3 tầng, phòng ốc rất đầy đủ. Nơi đây xa thành phố, môi trường yên tĩnh, không khí trong lành. Buổi tối họ dự định tổ chức tiệc nướng BBQ ở ngoài sân.
Số nguyên liệu lộn xộn mà Viên Tri Diễn đã mua vẫn còn thừa lại một ít. Ban tổ chức lại đi mua thêm thịt về. Giá nướng được dựng lên và nhóm lửa. Thịt bò và thịt ba chỉ heo được nướng xì xèo, mùi thịt nướng bốc lên thơm phức. Mọi người cả ngày chưa được ăn uống tử tế bây giờ đều đói bụng, háo hức tận hưởng bữa ăn.
Trong khi những người khác đang ăn, Lê Tầm đi ra lò nướng để nướng thêm một đợt thịt mới. Anh đặt nồi nước lên vỉ nướng, muốn nấu một chút mì làm món chính, cắt thêm một ít rau củ cho vào nồi.
"Có trứng không?" Anh hỏi.
Đường Duệ Ninh đi tới tủ lạnh lấy mấy quả trứng mang ra: "Nấu mì à?"
"Đúng vậy, phải nấu hai nồi, đông người quá." Lê Tầm nhận trứng, đập hai quả thả vào nồi.
Đường Duệ Ninh đưa đồ cho anh xong cũng không đi, cứ đứng sau lưng anh, muốn xem có có thể giúp được gì hay không.
Lê Tầm định quay lại tìm bát, vừa xoay người đã va vào người Đường Duệ Ninh, còn dẫm lên chân hắn.
"Xin lỗi..." Lê Tầm nói, anh muốn lùi sau về một chút nhưng bị Đường Duệ Ninh ngăn lại, sợ anh đụng vào vỉ nướng phía sau.
"Cẩn thận." Đường Duệ Ninh ôm lấy eo anh, tạp dề trên người anh được thắt rất chặt, tay Đường Duệ Ninh đặt ở sau eo của anh rồi di chuyển lên trên một chút.
Lê Tầm ngẩng đầu cười với hắn: "Tôi không biết cậu còn chưa đi."
"... Ừm." Khoảng cách quá gần, Đường Duệ Ninh buông anh ra, lùi lại vài bước để nhường chỗ.
Hai người múc mì ra bát, Lê Tầm lại chuẩn bị nấu nồi thứ hai. Lúc này Vinh Kiêu đi lại gần, nói: "Để anh nấu cho, hai đứa cứ đi ăn trước đi."
Lê Tầm bưng bát mì, bấy giờ anh mới nhận ra đã có cả bánh kem và mì trường thọ (mì trứng). Anh gắp trứng lên, không nhịn được mỉm cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!