Chương 11: (Vô Đề)

Lần này phát hành đĩa đơn, ngoài ca khúc mới, họ còn phải trình diễn thêm một số bài hát cũ và một tiết mục hát solo medley. Đối với Lê Tầm, đây đều là những điều mới mẻ, anh cần ghi nhớ nhiều thứ hơn và phức tạp hơn so với những người khác. May mắn trong khoảng thời gian này anh không hề lơ là và cũng đã làm quen với guồng công việc. Hầu như ngày nào anh cũng nghe đi nghe lại các ca khúc cũ của nhóm To5. Line hát của anh không nhiều, động tác vũ đạo khi đứng ở vị trí trung tâm cũng đơn giản.

Anh chỉ cần tập trung vào phần nhảy nhóm và hát solo là được.

Phần solo của Giang Diệc Lan khá đơn giản. Trong album chính thức gần đây nhất của họ, mỗi người đều có một ca khúc cá nhân. Ca khúc dành cho anh là một bài tình ca ngọt ngào mang âm hưởng nhẹ nhàng, không có vũ đạo, không có nốt cao hay nốt thấp, toàn bộ bài hát nằm ở quãng trung, phù hợp với mọi chất giọng. Bất kỳ ai không bị mù nhạc đều có thể hát được, rất phù hợp với trình độ của Giang Diệc Lan trước đây.

Đối với Lê Tầm, độ khó của bài hát này thực sự quá thấp. Nhưng đây là sân khấu chính thức đầu tiên của anh, lần đầu tiên anh được trình diễn riêng một bài hát. Dù có đơn giản đến đâu anh cũng sẽ chuẩn bị thật kỹ lưỡng và dốc toàn bộ sức lực để hoàn thành.

Phần solo của các thành viên khác có bài thiên về nhạc dance sôi động, có bài là nhạc ballad để khoe kỹ năng giọng hát. Bài tình ca ngọt ngào của anh được xếp ở giữa, giống như một đoạn chuyển tiếp. Bối cảnh được dựng ở phía bên phải sân khấu, có một bức tường nền màu hồng và một chiếc ghế cao. Dưới đất còn có một giỏ hoa hồng, anh có thể vừa hát vừa ném hoa cho fan ở bên dưới.

Ngày hôm sau là Fan meeting, họ đang tiến hành tổng duyệt lần cuối vào đêm nay. Trước phần solo của Lê Tầm là Đường Duệ Ninh. Sau khi hắn biểu diễn xong ở trung tâm sân khấu, đèn ở trung tâm sẽ tắt và đèn ở sân khấu bên cạnh sẽ sáng lên. Lê Tầm ngồi trên ghế cao, trên người mặc một bộ vest trắng. Ánh đèn chiếu lên, anh giống như một chàng hoàng tử bước ra từ truyện cổ tích, trên micro cũng có cài một bông hoa.

Mặc dù là một bài tình ca ngọt ngào không khó nhưng tất cả mọi người đều có thể nghe ra sự khác biệt trong cách hát của anh so với trước đây. Trước đây Giang Diệc Lan thể hiện ca khúc này chỉ dừng lại ở mức hát karaoke, không có lỗi lớn nhưng cũng không thể nói là hay. Giờ đây chất giọng của anh đã có độ dày nhất định, không một từ nào bị chênh phô, cách luyến láy cũng phù hợp với không khí của bài hát.

Giọng ca nghe như có ý cười, ngọt nhưng không ngấy, khiến người nghe cảm thấy tươi vui.

"Tôi nghĩ bài này của Diệc Lan nên được xếp ở cuối phần solo medley của nhóm." Vinh Kiêu nói: "Một giai điệu ngọt ngào và nhẹ nhàng rất thích hợp để làm phần kết."

Ban đầu vốn dĩ người kết thúc là Ngô Tinh Diệp, cậu ta chọn một bản thuần ballad có độ khó cao, có thể gây ấn tượng mạnh. Đạo diễn sân khấu thấy Vinh Kiêu nói cũng có lý, bảo họ điều chỉnh thứ tự và thử lại. Hiệu quả rất không tồi, Giang Diệc Lan hoàn toàn có thể đảm đương vị trí kết thúc.

Buổi tổng duyệt kéo dài đến tận đêm khuya, năm người trở về ký túc xá đều trong tình trạng kiệt sức. Lê Tầm làm vệ sinh cá nhân xong, thấy được tin nhắn WeChat của em gái thì đã gần 3 giờ sáng. Mấy ngày nay họ không có nhiều thời gian liên lạc. Ngày mai Lê Mạt sẽ đến xem buổi Fan meeting của anh, tin nhắn cuối cùng của cô là: [Hẹn gặp anh vào ngày mai nhé anh trai, ngủ ngon!]

Lê Tầm nhìn màn hình cười rất dịu dàng, trả lời xong liền tắt điện thoại và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau vẫn phải dậy sớm, Lê Tầm luôn là người dậy sớm thứ nhất hoặc thứ nhì. Hôm nay Ngô Tinh Diệp cũng dậy từ rất sớm, đã ngồi sẵn ở bàn ăn.

"Chào buổi sáng Tinh Diệp, em dậy sớm quá."

"Chào buổi sáng." Ngô Tinh Diệp nói, cậu ta đang ăn gì đó và hỏi Lê Tầm: "Anh muốn ăn một chút không, có nhiều lắm."

"Ăn gì vậy?" Lê Tầm kéo ghế ngồi xuống.

"Sữa chua trộn hạt." Ngô Tinh Diệp giúp anh xé nắp một hộp sữa chua, múc đầy hai muỗng lớn hạt cho vào đó: "Sữa chua này ngon lắm, lần nào em cũng mua loại này, anh thử xem."

"Được, cảm ơn em." Lê Tầm nhận lấy, khuấy sữa chua lên, bên trong có rất nhiều loại hạt.

Ăn xong hộp sữa chua chỉ trong vài muỗng, mấy phút sau, Lê Tầm đột nhiên cảm thấy không ổn.

Cổ họng thắt lại, hơi thở dồn dập, một số chỗ trên người bắt đầu ngứa ngáy.

Rõ ràng đây là triệu chứng bị dị ứng.

Lê Tầm lập tức chạy vào phòng vệ sinh để k*ch th*ch tự nôn, nhưng cho dù đã nôn ra rồi vẫn không thấy thuyên giảm.

"Anh Diệc Lan bị sao vậy?" Ngô Tinh Diệp hỏi.

"Anh phải đi bệnh viện." Giọng của anh đã khản đặc, lồng ngực cũng rất khó chịu, hô hấp khó khăn nhưng vẫn cố gắng nói hết câu: "Anh có thể bị dị ứng với một loại hạt nào đó."

"Cái gì?" Ngô Tinh Diệp sững sờ, lập tức hoảng hốt: "Sao có thể... Em, để em đi cùng anh nhé!"

Lê Tầm đã nhanh chóng lấy đồ và đi mở cửa: "Anh gọi Tiểu Trình đi cùng rồi, em đừng đi, phải ở lại chuẩn bị cho buổi Fan meeting nữa."

7 giờ tối là Fan meeting bắt đầu. Lê Tầm không biết mình còn có thể lên sân khấu được nữa hay không.

Trên xe, anh dựa vào lưng ghế, nhắm mắt im lặng. Tiểu Trình ở bên cạnh lo đến mức phát khóc. Vừa đến nơi, Tiểu Trình vội vàng dìu anh xuống xe. Lê Tầm cười yếu ớt, vẫn còn sức để nói đùa: "Chưa đến mức đi không nổi đâu."

"Anh đừng nói nữa!" Tiểu Trình vội vã nói.

Trong ký túc xá, Ngô Tinh Diệp kể lại sự việc với những người còn lại. Vinh Kiêu quyết định đến bệnh viện một chuyến, bảo những người khác vẫn tiếp tục trang điểm và chuẩn bị như bình thường, không để lỡ buổi Fan meeting.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!