Một tuần đã trôi qua kể từ cuộc tranh đoạt quyền lực, Tinh vực Bạch Động cuối cùng cũng yên bình trở lại.
Ít nhất, bề ngoài là hoàn toàn yên ổn, các chủ tinh cầu cũng đã chấp nhận sự thật rằng họ có một Vực chủ mới chỉ sau một đêm.
Dù sao thì, Cận Văn Tu cũng là con trai của vị Vực chủ tiền nhiệm, nên họ dễ dàng chấp nhận hơn.
Hơn nữa, dù không tàn nhẫn như Liêu Lâm Sinh, nhưng thủ đoạn của hắn lại càng quyết liệt hơn, khiến các chủ tinh cầu không dám hé răng nửa lời.
Trong thời gian này, Sơ Bạch vẫn luôn ngoan ngoãn ở lại thành Động Tâm để điều chỉnh trạng thái, đồng thời làm quen với bố cục và các công việc ở đây cùng với Chiêm Du, cho đến khi Cận Văn Tu có thời gian rảnh, đưa cậu đến Tháp Phù Không gần thành Động Tâm.
Khác với Tinh vực Linh Khung, nơi mà trung tâm nằm ở tinh cầu trung ương, trung tâm của Tinh vực Bạch Động
- thành Động Tâm lại nằm giữa vũ trụ. Một lớp rào chắn được dựng lên trên vùng đất rộng lớn bên ngoài thành, nhiều sợi dây thừng nối từ đây đến các Tháp Phù Không xung quanh.
Mỗi Tháp Phù Không đều có chức năng riêng.
Tháp thứ ba bên trái được sử dụng để huấn luyện, nhưng trước đây đã bị Liêu Lâm Sinh bỏ hoang và gần đây mới được Cận Văn Tu cho sửa chữa lại.
Sơ Bạch đi theo Cận Văn Tu đến tháp thứ ba. Thiết kế ở đây khá thân thiện với người dùng, tầng một là một khu vực nghỉ ngơi rộng lớn bao gồm khu giải trí, khu ăn uống và khu vực bơi lội. Chỉ khi lấy được chìa khóa ở đây, mới có thể lên các tầng trên. Từ tầng sáu trở lên là tháp thử thách, độ khó càng tăng lên theo từng tầng.
Từ tầng bốn trở xuống là khu vực tự luyện tập.
Đương nhiên, Sơ Bạch được đưa đến khu vực tầng năm mà Cận Văn Tu thường sử dụng.
"Để tôi xem tiến độ hiện tại của cậu."
Sau khi vào một căn phòng ở tầng năm, Cận Văn Tu lùi lại một bước rồi nói với Sơ Bạch: "Tấn công tôi."
Sơ Bạch hơi khựng lại một chút, sau đó không chút do dự ra tay tấn công đối phương.
Tốc độ của cậu rất nhanh, nhưng dường như luôn bị Cận Văn Tu nắm bắt được sơ hở, khiến cậu phải nhanh chóng thay đổi hướng tấn công.
Sau vài chục chiêu, Cận Văn Tu đột nhiên nắm lấy cổ tay của cậu, buộc cậu phải dừng lại, "Được rồi."
Sơ Bạch thở nhẹ, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi li ti. Cậu khẽ cử động cổ tay đang bị kìm hãm, cảm thấy lực đạo của đối phương cực kỳ ổn định, không dễ dàng vùng vẫy thoát ra được.
Dường như lúc này Cận Văn Tu mới nhận ra, nhẹ nhàng buông tay.
"Phản ứng nhanh, rất thành thạo những chiêu thức của Cảnh Lan, đây là một hiện tượng không tốt." Hắn chậm rãi nói, "Tôi vốn dùng những chiêu thức khắc chế hắn, nếu là hắn thì có lẽ còn đỡ được vài chiêu, nhưng cậu thì không được, những thứ này vốn không phù hợp với cậu."
Lời nói của hắn rất thẳng thắn, thẳng thắn đến mức có phần đả kích lòng người.
Sơ Bạch đã bỏ ra rất nhiều công sức để học được tám, chín phần mười những chiêu thức của Cảnh Lan, vậy mà hắn lại phủ nhận hoàn toàn.
Tuy nhiên, trên mặt Sơ Bạch không hề lộ ra vẻ gì khác lạ, cậu khiêm tốn hỏi: "Vậy tôi nên làm thế nào để quên đi?"
Dù sao đã sử dụng lâu như vậy, nó đã trở thành phản xạ rồi.
"Nếu là người khác thì có thể sẽ phiền phức hơn một chút, nhưng nếu là cậu..." Cận Văn Tu dường như rất hài lòng với thái độ của Sơ Bạch, "Có lẽ sẽ rất nhanh."
"Chuyện này không gấp, trước tiên tôi sẽ dạy cậu một số thứ khác." Hắn xoay người, chậm rãi bật một công tắc, cánh cửa lớn bên cạnh mở ra, từ bên trong có vài robot di chuyển ra.
"Cơ thể của cậu thường không theo kịp phản ứng, trước tiên thích nghi đã."
Cận Văn Tu bước sang một bên, bắt đầu điều khiển robot để làm bạn tập cơ bản nhất cho Sơ Bạch. Hắn đứng bên cạnh, lặng lẽ quan sát, dường như đang ghi nhớ điều gì đó.
Thấy vậy, Sơ Bạch liền chuyên tâm luyện tập với robot theo lời hắn.
Những robot này dường như đã được thiết lập sẵn các chiêu thức, luôn nhắm vào điểm yếu của Sơ Bạch để tấn công, điều này cũng khiến cậu nhận ra rằng điểm yếu của mình thực sự rất rõ ràng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!