Chương 21: (Vô Đề)

Đêm đó chính là khởi đầu của mọi sự thay đổi trong mối quan hệ.

Trước thời điểm ấy, Sơ Bạch luôn coi Cảnh Lan là một vị Vực chủ đáng kính, cho đến khi cậu chịu tác động từ loại thuốc hòa trong rượu.

Cậu vốn có khả năng chịu đựng rất giỏi. Khi chưa hiểu rõ tình huống, cậu định tự mình kiềm chế, tìm thuốc hoặc nước đá để giảm bớt tác dụng của thuốc. Nhưng đúng lúc đó, Cảnh Lan bước vào phòng cậu và đóng cửa lại.

Hai người họ bị nhốt trong căn phòng nhỏ ấy.

Cảnh Lan nửa dìu nửa ôm cậu, thẳng thắn bày tỏ tình cảm của mình, nói rằng gã rất thích cậu. Nhưng ban đầu, Sơ Bạch hoàn toàn không thể chấp nhận.

"Vực chủ, tôi chưa từng nghĩ sẽ có loại tình cảm này với ngài." Lúc đó, cậu rất bối rối, dù bản tính lạnh lùng hơn người khác, nhưng dù sao cũng chỉ mới mười tám tuổi, hoàn toàn không biết phải đối mặt với cảm xúc đột ngột này ra sao.

Cậu thậm chí không nhận ra rằng việc Cảnh Lan dùng thuốc để tỏ tình thực chất là một hành động hèn hạ.

"Anh biết lúc này em chưa thể chấp nhận được." Cảnh Lan nửa chống đỡ cậu, làn da nơi tiếp xúc nóng như lửa đốt. Gã dịu dàng nói: "Giờ em cảm thấy khó chịu, để anh giúp em."

Dù chưa từng trải qua chuyện này, Sơ Bạch ít nhiều cũng hiểu được ý đồ của hắn. Cậu từ chối, tự mình vào phòng tắm.

Nhưng tác dụng của thuốc quá mạnh. Cảnh Lan đã pha trộn hai loại thuốc với nhau và cho vào rượu, chỉ nước đá thôi hoàn toàn không thể xoa dịu.

Sơ Bạch nằm co ro trong bồn tắm đầy nước lạnh, cơ thể nóng rực, mắt cậu mờ mịt như bị bao phủ bởi sương mù. Sau đó, có người mở cửa phòng tắm, từng bước từng bước cởi bỏ quần áo, tiến về phía cậu.

"Sơ Bạch, anh yêu em." Gã nói.

Đêm đó, mọi chuyện cứ thế diễn ra trong mơ hồ.

Sơ Bạch vốn là đàn ông, cậu đã rất kháng cự, càng không thể chịu đựng việc phải ở dưới. Sau khi Cảnh Lan nhận ra sự bất lực của cậu, gã đã chọn cách nhượng bộ.

Sự nhượng bộ của Cảnh Lan khiến Sơ Bạch không ngờ tới. Một người quyền cao chức trọng như gã, thứ gì mà chẳng có, gã đã thu nhận và ban cho cậu gần như tất cả mọi thứ, thế mà gã còn chấp nhận thỏa hiệp trong chuyện này, chỉ để làm vừa lòng cậu.

Sơ Bạch ít nhiều cũng bị cảm động. Hơn nữa, sau đó, Cảnh Lan càng bày tỏ rõ ràng tình cảm, cả công khai lẫn âm thầm đều theo đuổi một cách nồng nhiệt. Điều này đã khiến Sơ Bạch dần dần chấp nhận gã.

Ai có thể ngờ, kết cục lại là một màn lừa dối.

Không, từ đầu đã là một trò lừa đảo, chỉ là khi ấy Sơ Bạch còn quá trẻ, bị gã dẫn dắt mà không hay biết.

Bây giờ, sau khi đã trải qua tất cả, Sơ Bạch không còn muốn dính dáng gì đến gã nữa.

Dựa lưng vào bàn, Sơ Bạch hít sâu một hơi, từ từ đứng dậy, vén những lọn tóc ướt sũng ra sau tai, rồi bắt đầu tìm kiếm trong phòng.

Cậu không đánh lại Cảnh Lan, cũng chẳng có thời gian để chạy trốn, vì gã có lẽ đang trên đường đến đây.

Sơ Bạch ngồi xổm xuống, vừa lục lọi vài thứ thì thấy bộ lễ phục quá vướng víu. Cậu đứng dậy, cởi áo khoác ngoài, để lộ chiếc áo sơ mi lụa trắng bên trong, rồi tiếp tục tìm kiếm.

Không lâu sau, cậu tìm được một khẩu súng gây mê nhỏ.

Đây là món quà mà Cảnh Lan từng tặng cho Sơ Bạch. Liều lượng của một viên thuốc trong khẩu súng này khá lớn, nếu bắn trúng, gã sẽ ngủ mê mệt cả ngày, chắc chắn là đủ để cậu thoát thân.

Sơ Bạch tháo nòng súng ra. Thiết kế của khẩu súng này có thể được lắp vào cổ tay để sử dụng như một loại ám khí bất ngờ.

Cậu buộc dây quanh cổ tay, vừa khóa xong thì ngoài cửa có tiếng động.

Sơ Bạch buông tay áo xuống, tựa vào bàn, lặng lẽ chờ đợi kẻ sẽ bước vào.

"Cốc cốc ——" Hai tiếng gõ cửa vang lên.

Khi không nghe thấy ai trả lời, người bên ngoài từ từ đẩy cửa vào.

Chỉ thấy một thiếu niên tóc trắng đang nửa nhắm mắt dựa vào bàn, áo khoác đã bị vứt sang bên giường, trên người chỉ còn lại chiếc áo lụa trắng mềm mại, lộ ra xương quai xanh và đường viền bờ vai. Dây buộc cổ áo đã lỏng ra, để lộ một khoảng lớn làn da trắng mịn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!