"Cuối cùng thì Sơ Bạch cũng bị Vực chủ đuổi đi rồi!"
"Cái gì! Nhanh nhanh kể cho tôi nghe tin tức gì đi."
"Nghe nói cậu ta vì muốn trả thù Vực chủ đã đưa cậu Đồng Sanh trở về, rồi tiết lộ kế hoạch tấn công của quân đội thảo phạt ở phía Nam."
"Đội quân do Thượng tướng Nguyên dẫn đầu đã mất rất nhiều binh sĩ."
"Hừ, ác ghê, sao cậu ta dám làm chuyện như vậy."
"Cậu ta đâu có coi mạng người là mạng, trước đây vì vật liệu hiếm mà đòi sống đòi chết với Vực chủ, ép Vực chủ phải kiếm cho cậu ta, kết quả là những binh sĩ đi tìm vật liệu chẳng phải đều chết hết sao?"
"Cậu ta luôn như vậy, cứ tưởng được Vực chủ cưng chiều là có thể làm càn, thực tế vẫn chỉ là một con bọ hôi từ tinh cầu rác."
"May mà cậu Đồng Sanh đã trở về, nếu không Vực chủ còn bị cậu ta mê hoặc. Giờ thì hay rồi, tự chuốc họa vào thân, bị đuổi đến tinh cầu Mạn Mà."
Một người trong số họ hả hê nói: "Đến đó rồi chắc là không sống nổi đâu."
"Ê ê, đừng nói trước quá sớm." Người bên cạnh hạ giọng nói: "Với cái mặt đó của cậu ta, biết đâu lại quyến rũ được ai đó để leo lên."
Những chuyện xảy ra trên chiến hạm vào buổi chiều nhanh chóng lan đến tai mọi người. Ngoài ra, những người hầu trên đảo Trung tâm cũng đột nhiên nhận được tin tức, lén lút bàn tán, ai nấy đều hả hê.
Tàu bay cỡ trung để trục xuất Sơ Bạch nhanh chóng được chuẩn bị sẵn sàng. Chiếc tàu bay này có giá trị rất cao, được trang bị hệ thống tàng hình và tấn công, bên trong còn có hai phòng nhỏ, tủ đựng thức ăn,...
Nhưng tất cả đều không phải dành cho Sơ Bạch, mà là để cho hai thân tín của Cảnh Lan, những người giám sát Sơ Bạch tạm trú.
Tác dụng duy nhất của tàu bay đối với Sơ Bạch là đưa cậu đến tinh cầu Mạn Mà.
Sau khi Cảnh Lan hạ lệnh, các thiết bị liên quan nhanh chóng được chuẩn bị, hai thân tín áp giải Sơ Bạch lên tàu bay.
Cậu là người bị trục xuất, đương nhiên sẽ không có đãi ngộ tốt đẹp gì, cậu gần như bị đẩy thô bạo vào khoang tàu.
Sơ Bạch loạng choạng hai bước, cố gắng đứng vững. Hai tay bị chiếc còng cố tình làm nhỏ hơn siết chặt, để lại một vòng tròn đỏ thẫm, màu máu đỏ ẩn hiện. Cậu nhẹ nhàng dựa vào tường để đứng vững, tiếng đóng cửa ầm ầm vang lên sau lưng.
"Vào đi." Tên thân tín cuối cùng bước vào liếc nhìn cậu, lạnh lùng nói.
Sơ Bạch vịn tường đứng vững, từng bước đi vào trong. Mọi thứ bên trong đều có đôi có cặp, không có phần của cậu, ngay cả ghế cũng vậy.
Một tên thân tín khác im lặng ngồi trước bàn điều khiển, nghe thấy động tĩnh sau lưng cũng không quay đầu lại.
Không gian trong khoang tàu đột nhiên trở nên yên tĩnh đến đáng sợ, lan tỏa một sự im lặng chết chóc đáng kinh ngạc.
Sơ Bạch khẽ cử động tay, tiếng xích leng keng vang lên rõ ràng và chói tai, nhưng hai tên thân tín như không nghe thấy, một kẻ đi chuẩn bị bữa ăn, một tên vẫn ngồi ở bàn điều khiển.
Hình như, có gì đó không ổn.
Sơ Bạch khẽ nhíu mày, cậu thử đi đến bên bàn, tên thân tín vừa lên tiếng lập tức đứng dậy đẩy cậu về phía sau, "Cút ra sau!"
Biểu cảm của hắn ta không thay đổi, chỉ lạnh lùng, trên người toát ra một sự chết chóc khó hiểu.
Hai người này...
Sơ Bạch mím môi, trong đầu bất chợt lóe lên những thủ đoạn khó hiểu của Đồng Sanh.
Lần này rõ ràng cũng là do hắn ta giở trò, bất kể là sự kháng cự của quân phản loạn phía Nam, hay cái gọi là "lời khai" của Thượng tướng Nguyên.
Sơ Bạch không biết Đồng Sanh làm cách nào để có được thông tin, cũng không biết hắn ta làm thế nào để liên lạc với Thượng tướng Nguyên, và hắn ta làm tất cả những điều đó chỉ vì ghen tuông mà muốn loại bỏ cậu?
Nếu trước đây Sơ Bạch còn cảm thấy có chút khả năng, thì bây giờ cậu càng cảm thấy không đúng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!