Chương 11: (Vô Đề)

Sơ Bạch quyết định thêm dầu vào ngọn lửa "tội nghiệp" của ánh trăng sáng kia.

Người mà Cảnh Lan xem như ánh trăng sáng đã đáng thương đến mức này rồi, nếu gã thật sự yêu hắn ta, dù không cam lòng cũng nên để Sơ Bạch rời đi.

"Được rồi." Cảnh Lan bất ngờ đứng dậy, túm lấy cổ tay Sơ Bạch, kéo cậu ra ngoài cửa.

Cánh cửa nhanh chóng đóng sầm lại, sau khi chắc chắn không ai nghe thấy, Cảnh Lan cau mày, quay người lại nói:

"Sơ Bạch, đừng chọc tức em ấy."

Ánh đèn trong hành lang mờ nhạt, đôi mắt của Sơ Bạch ẩn hiện trong thứ ánh sáng lấp lánh, cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ nghe gã tiếp tục:

"Cơ thể em ấy yếu lắm, không chịu nổi đâu. Anh biết em muốn dùng em ấy để ép anh."

"Không thể đâu."

Ánh mắt Cảnh Lan tối sầm lại, từng chữ lạnh lùng: "Anh sẽ không để em đi. Dù em có dùng em ấy ép anh, anh cũng không buông tay em."

"Anh yêu Đồng Sanh, nhưng cũng không nỡ để em rời xa."

Dưới ánh đèn mờ ảo, gã cười nhẹ, bàn tay siết chặt lấy tay Sơ Bạch, như chiếc còng tay cứng rắn trói buộc cậu vào bên mình. "Em muốn dùng em ấy ép anh ư? Anh sẽ trói chặt em đến mức em không thể gặp cũng không thể làm hại em ấy."

Nói đến đây, gã thở dài, "Ngoan ngoãn một chút đi, bây giờ ngay cả Đồng Sanh cũng đã đồng ý rồi. Anh không chỉ để em công khai ở lại bên cạnh anh, mà cũng sẽ không bạc đãi em."

"Sơ Bạch, anh sẽ bù đắp cho em. Mọi thiệt thòi của em, anh đều sẽ bù đắp."

"Anh sẽ cho em một cuộc sống tốt hơn trước, nhưng nếu em nhất quyết muốn đi, thậm chí không ngần ngại dùng Đồng Sanh để ép anh, thì anh chỉ có thể nhốt em lại."

Cùng với từng lời nói của gã, ánh mắt Sơ Bạch càng thêm lạnh lẽo. Cậu nói: "Thật kinh tởm."

Sơ Bạch lạnh lùng nhìn Cảnh Lan, hiếm khi bày tỏ sự ghê tởm của mình một cách thẳng thắn như vậy, chứng tỏ cậu đã thực sự chán ghét đến cực điểm.

"Tuỳ em thôi." Cảnh Lan cười, quyền lực tuyệt đối cho phép gã đạt được mọi thứ mình muốn.

Sự chán ghét của Sơ Bạch là điều tất yếu, nhưng gã luôn có thể đợi đến khi Sơ Bạch hoàn toàn buông bỏ.

Đôi mắt màu bạc lặng lẽ nhìn chằm chằm, gần như ngay lập tức, Sơ Bạch đoán ra được suy nghĩ của gã. Trái tim cậu càng lúc càng chìm xuống, ánh mắt cũng dần dần trở nên thất vọng.

Cảnh Lan còn vô liêm sỉ và đê tiện hơn những gì cậu từng nghĩ, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để đạt được mục đích.

Đúng vậy, kẻ có thể vì địa vị mà giết sạch gia tộc thì làm sao có thể là người tốt, chỉ là trước đây gã che giấu quá hoàn hảo mà thôi.

Trong lòng Sơ Bạch ngổn ngang trăm mối, những cảm xúc đan xen giữa tình cảm lâu năm và sự ghê tởm khiến cậu không khỏi nhíu mày.

"Còn về chuyện camera giám sát, anh đang điều tra, hiện tại chưa tìm ra gì. A Sanh cũng chỉ nói là nhặt được huy hiệu đó nên mới đi hỏi Cận Văn Tu, kết quả lại bị tên điên đó làm bị thương."

Nhắc đến Cận Văn Tu, Cảnh Lan nhăn mặt ghét bỏ, rồi lại nhìn Sơ Bạch với ánh mắt dịu dàng: "Đừng hiểu lầm A Sanh. Nhưng anh cũng tin em, nếu em nói là giả, anh sẽ điều tra rõ ràng cho em."

Trước đây, Sơ Bạch rất thích ánh mắt như vậy của Cảnh Lan. Đối với cậu, người từng không có chỗ dựa, cái nắm tay siết chặt và ánh nhìn bao dung ấy chính là tất cả động lực để cậu sống ở đây.

Vì vậy, cậu đã từng thật lòng yêu Cảnh Lan.

Cảnh Lan của ngày xưa.

Có lẽ trước đây bên cạnh gã chỉ có mình cậu, nên gã mới có thể đối xử với cậu như vậy suốt bao năm. Nhưng giờ đây, người gã yêu nhất đã trở về, Sơ Bạch trở nên vô cùng tầm thường, dù gã có biểu lộ bao nhiêu bộ mặt xấu xa cũng chẳng sao cả.

Gã không cần phải quan tâm đến cảm xúc của Sơ Bạch nữa, gã chỉ cần giữ cậu lại bên mình.

Sơ Bạch nhìn gã hồi lâu không nói, chỉ là ánh mắt khó tả kia khiến Cảnh Lan vô cớ cảm thấy bất an.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!