Chương 101: Ngoại truyện: Nếu ① Xuyên không về quá khứ nhận nuôi bé Sơ Bạch (5)

Mạnh Thụy Chi không biết Cận Văn Tu chú ý đến Sơ Bạch bằng cách nào, nhưng điều đó giờ đã không còn quan trọng nữa.

Dù thế nào ông ta cũng không thể ngờ được, có lý do gì có thể khiến Điện hạ đứng đầu một vùng lãnh thổ, bỗng dưng mang Sơ Bạch về chăm sóc cẩn thận, thậm chí còn dùng vô số lọ thuốc đắt tiền để chữa trị cho cái thân thể tàn tạ này.

Trên đời không có bữa trưa nào miễn phí.

Cái gì miễn phí, cái đó mới là đắt nhất.

Ông ta hiểu rõ đạo lý này.

Vì vậy, ngoài lý do kia ra, ông ta không thể nghĩ ra khả năng nào khác.

Mạnh Thụy Chi tuyệt đối không thể để Sơ Bạch rơi vào tay một kẻ biến thái.

Sơ Bạch...

Nói ông ta hèn hạ cũng được, độc ác cũng được, ông ta vốn dĩ chính là kẻ bẩn thỉu không chịu nổi, từ linh hồn đến thể xác đều mục ruỗng cả rồi, cho nên thà tiếp tục phạm tội ác, hy sinh bao nhiêu người cũng chẳng sao.

Mạnh Thụy Chi chỉ muốn Sơ Bạch được sống tốt.

Mạnh Thụy Chi nhắm chặt mắt, lại nặng nề dập đầu xuống sàn hai cái, trên sàn nhà nhanh chóng in lại dấu máu nhàn nhạt.

Cận Văn Tu ôm người đang say ngủ trong lòng, yên lặng nhìn Mạnh Thụy Chi không nói tiếng nào, sự im lặng bao trùm trong giây lát, hắn mới chậm rãi lên tiếng: "Nếu, tôi chỉ muốn em ấy thì sao?"

Mặt Mạnh Thụy Chi hướng xuống sàn, sắc mặt đột nhiên biến đổi, bàn tay chống trên mặt đất hơi siết chặt, nhưng rất nhanh, ông ta nói: "Điện hạ chẳng qua là thích dung mạo của thằng bé, tôi nếu đã có thể tìm được một thì sẽ có thể có người thứ hai thứ ba, ngài hà tất chỉ cần một. Nếu điện hạ bằng lòng buông tha cho, tôi có thể làm bất cứ chuyện gì cho ngài, bất cứ chuyện gì ngài... không làm được."

Mạnh Thụy Chi rất hiểu, trong tinh vực rộng lớn này, hầu như không có kẻ quyền quý nào là trong sạch, bọn họ luôn cần dùng đủ loại thủ đoạn mờ ám để có được thứ mình muốn, cũng luôn cần tìm kẻ thế mạng thích hợp khi sự việc bại lộ.

Đành rằng, Cận Văn Tu thân là Điện hạ của Bạch Động, bên cạnh không thiếu loại người này, nhưng đại đa số mọi người khi đối mặt với nguy hiểm đều sẽ sợ hãi lùi bước.

Nhưng Mạnh Thụy Chi thì không.

Tuy rằng ông ta nửa tàn phế, nhưng sửa chữa một chút vẫn còn dùng được.

Ông ta sẽ là một vũ khí rất tốt.

Nhưng tất cả điều này đều được xây dựng trên việc, có thể cho Sơ Bạch một cuộc sống tốt hơn.

Nếu Cận Văn Tu nuốt lời, hoặc kiên quyết làm như vậy.

Mạnh Thụy Chi nhất định sẽ dốc hết toàn lực, sẽ dùng hết mọi thủ đoạn, giết chết đối phương.

Không biết có phải động tĩnh hơi lớn hay không, khuôn mặt Sơ Bạch áp vào ngực Cận Văn Tu khẽ động đậy, cả khuôn mặt vùi vào trong.

Cận Văn Tu thấy vậy khẽ nâng tay, đỡ em đến một góc độ thoải mái, ôm vào lòng.

Sau đó thản nhiên liếc mắt nhìn Mạnh Thụy Chi, cười khẽ, "Ông Mạnh nói đùa rồi."

Vẻ mặt Mạnh Thụy Chi lạnh đi.

Lại nghe Cận Văn Tu tiếp tục nói: "Chắc ông hiểu lầm tôi rồi, tôi không có cái loại đam mê đó, hơn nữa..." Cận Văn Tu nghiêng nghiêng đầu, vẻ mặt có vẻ vô tội nói: "Tuổi này của tôi e rằng cũng không làm được loại chuyện đó đâu."

Mạnh Thụy Chi đại khái không ngờ hắn lại vô lại như vậy, đột nhiên ngẩng đầu lên, bất ngờ chạm phải ánh mắt trêu tức của đối phương.

"Ngài..."

"Đương nhiên, giống như những công cụ khác... ông cũng biết đấy, cha mẹ tôi dạy dỗ vẫn tương đối nghiêm khắc." Cận Văn Tu cười nói, "Ông thật sự nghĩ nhiều rồi."

Hô hấp Mạnh Thụy Chi cứng lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!