Nhưng thùng càng mỏng thì càng dễ cháy. Vậy nên tôi muốn tận dụng khoảng thời gian này để đóng gói quần áo vào hộp rồi đặt ở phòng khách. Những thùng giấy còn lại chưa dùng thì tạm thời đặt sang một bên, đảm bảo là vật liệu cháy có đủ để lửa có thể lan từ phòng ngủ ra đến cửa nhanh nhất có thể.
Kế hoạch của tôi có vẻ hoàn hảo nhưng tôi vẫn không chắc chắn lắm.
Theo trí nhớ của tôi, kiếp trước ngọn lửa chỉ lan đến trước cửa nhà họ Lưu thì đã bị dập tắt. Vậy nên cho dù trong nhà có rất nhiều đồ dễ cháy nhưng cũng không có gì đảm bảo rằng đám cháy sẽ lan đến nhà họ Lưu. Cho dù thực sự cháy đến đó thì họ cũng có đủ thời gian để chạy thoát.
Tôi liên tục nghĩ ra những ý tưởng mới nhưng hết lần này đến lần khác đều bị bác bỏ.
Chỉ còn lại bảy ngày, tôi lo đến nỗi ăn không ngon ngủ không yên.
Đếm ngược năm ngày, chồng tôi cuối cùng cũng trở về.
Ngay khi nhìn thấy anh ấy, những lo lắng và đau buồn tích tụ trong lòng tôi bỗng nhiên bùng nổ, tôi lâm bệnh nặng.
5.
Chồng tôi thương tôi mãi không hạ sốt, xin nghỉ phép ở nhà để chăm sóc tôi và con gái.
Tôi vừa bực mình vì cơ thể yếu đuối, vừa cố gắng tiếp tục làm việc.
Những thùng giấy tôi mua lúc trước đã được giao đến nơi.
Tôi mua tổng cộng năm mươi cái, sau khi lắp ghép xong, chúng có thể lấp đầy toàn bộ phòng khách.
Tôi gấp quần áo, bỏ từng cái vào trong thùng giấy, chiếc áo lông vũ dễ cháy tôi đặt ở gần ghế sofa.
Con gái chạy vòng quanh tôi, những chiếc thùng giấy rỗng trở thành đồ chơi mới của con bé.
Con bé trốn trong đó, kêu tôi đi tìm nó.
Tâm trạng tôi rối bời, không kìm nổi mà trách móc con gái: "Manh Manh, con đừng nghịch nữa được không? Mẹ có chuyện quan trọng phải làm, thực sự không có thời gian chơi với con."
Con gái tôi sợ hãi và khóc lớn.
Tôi ôm lấy con bé, nhẹ nhàng an ủi.
Một cảm giác bất lực không thể miêu tả được bỗng nhiên nuốt chửng tôi.
Nếu quỹ đạo của kiếp trước và kiếp này giống nhau thì năm ngày nữa, Lưu Thần Huy sẽ đặt Gatling vào cửa sổ nhà tôi.
Tôi đã đóng gói mọi thứ vào trong thùng giấy, cũng đã cố hết sức đặt những món đồ dễ cháy vào những nơi dễ bắt lửa.
Phòng khách đã chất đầy thùng giấy, chỉ chừa lại một lối đi.
Về phần bên ngoài cửa, sau khi tôi cố tình chọc tức bà già kia, bà ta đã đặt rất nhiều bìa carton trước cửa để trả thù tôi.
Nhưng vẫn chưa đủ!
Kiếp trước một nhà ba người chúng tôi chec thảm, ba mẹ tôi và ba mẹ chồng cũng bị nhà họ Lưu gián tiếp hại chec. Nếu như không thể khiến bọn họ nếm trải cảm giác tuyệt vọng của cái c.h.ế. t thì tôi sống lại còn có ý nghĩa gì nữa?
Trong suy nghĩ hỗn loạn, tôi nghĩ đến dầu.
Nếu đổ dầu lên đống phế liệu và thùng giấy trong nhà, ngọn lửa rất nhanh sẽ lan đến nhà họ Lưu.
Không!
Tôi vội lắc đầu, xua tan ý nghĩ này ra khỏi não.
Nếu tôi thực sự làm vậy, một khi cảnh sát tìm ra manh mối thì không những tôi không thể trốn thoát mà còn liên lụy đến cả chồng và con gái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!