Chương 9: (Vô Đề)

Buổi tối, Tạ Tranh đến khách sạn trước.

Anh không vội đi vào, mà bảo Lão Điền dừng xe ở phía đối diện.

Lão Điền đã đi theo Tạ Tranh từ hơn mười năm trước, lúc đó Tạ Tranh đánh nhau anh ta phụ trách trông chừng, Tạ Tranh bị thương anh ta phụ trách đi đưa trái cây, bây giờ Tạ Tranh phát đạt, anh ta thì đi chạy việc, lái xe cho Tạ Tranh.

Không phải là chuyện gì mất mặt, ít nhất công việc ổn định hơn người khác rất nhiều, tiền thưởng cũng hậu hĩnh.

Lão Điền nhìn Tạ Tranh qua gương chiếu hậu, nhận ra đối phương đang có tâm trạng tốt. Anh ta gọi Tạ Tranh: "Anh, chỗ này không được dừng xe quá lâu đâu, lát nữa em lái xe ra bãi dừng xe phía sau, anh ra thì gọi cho em."

Tạ Tranh ừm một tiếng.

Trong khi đang nói chuyện, Lộ Lộc bước ra từ lối tàu điện ngầm bên cạnh, cậu nhìn xung quanh cửa khách sạn một lượt, không nhìn thấy Tạ Tranh đâu, lấy một cái bánh mì từ túi đeo chéo ra bắt đầu ăn.

Tạ Tranh: "……"

Anh cảm thấy buồn cười, giơ điện thoại chụp một tấm ảnh Lộ Lộc qua cửa sổ xe, rồi gửi cho Lộ Lộc.

Lộ Lộc một tay cầm bánh mì, một tay lấy điện thoại ra.

Sau khi nhìn rõ nội dung Tạ Tranh gửi, cậu ngẩng đầu nhìn xung quanh vài lần, lập tức tìm thấy xe của Tạ Tranh.

Đúng lúc đèn giao thông đổi màu, đèn xanh chỉ còn mấy giây cuối, Lộ Lộc chạy nhỏ đến trước xe của Tạ Tranh, cúi người cười híp mắt nhìn ghế sau: "Chú Tạ? Chú ở trong đó ạ?"

Tạ Tranh hạ cửa sổ xe xuống, chế giễu cậu: "Em là học sinh tiểu học đi dã ngoại đấy à?"

Lộ Lộc giơ cái bánh mì đã ăn gần hết trong tay lên: "Ngon lắm ạ, nhân kem. Chú Tạ có muốn thử chút không ạ?"

Tạ Tranh nhìn Lộ Lộc, đột nhiên đưa tay ra, dùng ngón cái quệt nhẹ khóe miệng Lộ Lộc, đưa lên miệng m*t một cái, cười xấu xa: "Cũng thường thôi."

Lộ Lộc sững người, khóe môi khẽ nhếch lên một chút.

Tạ Tranh xuống xe: "Đi thôi."

Nói là đi, nhưng bây giờ đang là đèn đỏ. Đợi đèn đổi màu, Lộ Lộc đã ăn sạch cái bánh mì còn lại trong chớp mắt, lại mò ra một chai nước và một lọ thuốc nhỏ, đổ ra hai viên thuốc trắng nhỏ, uống cùng với nước.

"Cái gì đấy?" Tạ Tranh nhíu mày: "Thuốc cường dương?"

Lộ Lộc suýt bị sặc nước, ho khan hai tiếng: "Vitamin thôi ạ."

Giày da sáng bóng của Tạ Tranh đá vào giày thể thao của Lộ Lộc một cái, chế nhạo: "Ăn nhiều thế, lát nữa lại nôn ra đấy."

Lộ Lộc tính tình tốt cong mắt: "Sẽ không đâu ạ."

Lên lầu vào phòng, Tạ Tranh trực tiếp túm cổ áo của Lộ Lộc, bắt cậu phải cúi người xuống.

Anh cắn mạnh vào môi Lộ Lộc, nếm được vị kem ngọt ngào hòa lẫn với vị thuốc đắng ngắt bất thường.

Ngũ giác của Alpha trong kỳ mẫn cảm nhạy bén, mùi vị này xộc thẳng lên não Tạ Tranh, Tạ Tranh cảm thấy kinh tởm, "phì phì" mấy cái: "Em đi đánh răng cho tôi!"

"Chú Tạ không thích ăn ngọt? Hay không thích vị đắng ạ?"

Tạ Tranh nhíu mày: "Nhanh lên!"

Lộ Lộc nén cười chui vào phòng tắm, đánh răng sạch sẽ, rồi dùng nước súc miệng súc hai lần, lúc đi ra lại không nhìn thấy Tạ Tranh đâu, nhưng lại nghe thấy tiếng nước từ lầu trên truyền xuống.

Căn phòng khách sạn này có cấu trúc hai tầng, sang trọng hơn bất kỳ căn phòng nào Lộ Lộc từng ở trước đây rất nhiều, nhưng lần trước cậu hoàn toàn không có thời gian để ý, lúc này mới nhận ra, Tạ Tranh có lẽ đang tắm ở phòng tắm trên lầu.

Để đảm bảo trải nghiệm của khách hàng, Lộ Lộc cũng rất có trách nhiệm đi tắm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!