Chương 80: Ngoại truyện phúc lợi 03

Tạ Tranh nới lỏng cà vạt, cởi hai nút áo, vùng da dưới đôi mày sắc sảo lộ ra quầng thâm nhạt.

Khoảng thời gian này anh quá bận rộn, hết chuyến công tác này đến chuyến công tác khác, hết cuộc họp này đến cuộc họp khác, lại còn phải chuẩn bị ra mắt sản phẩm mới liên tục;

Ngay cả một người có thể lực luôn tốt như Tạ Tranh cũng khó tránh khỏi mệt mỏi.

May mắn thay, cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi.

Trong nhà không có một ai — trường học tổ chức trại hè, đi nước ngoài chơi nửa tháng, Tạ Tích và cặp song sinh đã xách vali chứa đầy những món đồ chơi kỳ quái lên đường từ năm ngày trước;

Lộ Mãn năm nay hai tuổi rưỡi, không có duyên tham gia hoạt động của các anh chị, nhưng cũng có việc của riêng phải làm của mình.

Cục nhỏ này có chút năng khiếu âm nhạc, nhưng quá lười, bình thường chỉ thích ngủ, lần này gặp lúc giáo viên âm nhạc của bé nghỉ phép, nên bé bị kéo đến phòng thu âm luyện tập dưới sự giám sát của giáo viên.

Lộ Lộc đã tốt nghiệp thạc sĩ, nhưng vẫn là "sinh viên", ngoài việc tự làm điêu khắc, tham gia triển lãm, thỉnh thoảng cậu còn thay thầy giáo hướng dẫn học trò và giảng dạy cho sinh viên.

Tạ Tranh cũng từng đi xem, dáng vẻ Lộ Lộc đứng trên bục giảng rất đáng tin cậy, trông ôn hòa và ấm áp, như dòng suối trong sạch, lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Lúc này Lộ Lộc đang đi triển lãm ở thành phố lân cận, phải đến ngày mai mới về nhà.

Tạ Tranh đã lâu không được trải nghiệm ngôi nhà yên tĩnh như vậy, trong lúc nhất thời, ngoài cảm giác thoải mái, lại có chút không quen, luôn cảm thấy xung quanh trống trải.

Anh đi đến tủ lạnh nhỏ lấy một chai bia, mở điện thoại ra.

Có một nhóm chat được ghim trên WeChat, tên nhóm do Lộ Lộc đặt, "Sáu vị Hoàng đế chơi đùa", phía sau còn theo một chuỗi biểu tượng cảm xúc lấp lánh.

Trong lịch sử trò chuyện, ba đứa trẻ đi trại hè đã gửi không ít thứ, tất cả hình ảnh đều được chụp bằng đồng hồ thông minh, rất rung, phía sau còn kèm theo một chuỗi tin nhắn thoại. Tạ Tranh mở ra nghe thử, luôn cảm thấy ba đứa này bây giờ nói chuyện có chút giọng nước ngoài, không biết có phải ảo giác của mình không.

Tạ Tranh trả lời hai tin, ba đứa trẻ bên kia đang là ban ngày, trả lời rất nhanh, Tạ Tích gửi một tin nhắn thoại đến, Tạ Tranh mở ra, nghe thấy cậu bé nói nhỏ: "Ba ba, chúng con nhớ hai ba lắm."

Làm cho Lộ Lộc b*n r* một chuỗi biểu tượng cảm xúc.

[Nai Ngốc]: Bé con

[Nai Ngốc]: Ba ba cũng nhớ các con lắm, bé con bé con

[Tạ]: Mấy giờ máy bay hạ cánh?

[Nai Ngốc]: 10:35 hạ cánh, khoảng trưa là về nhà

[Tạ]: Tôi sẽ đón

[Nai Ngốc]: Chú sẽ đến đón em à?

[Nai Ngốc]: (*/w\*)

[Tiểu Mãn]: [Tin nhắn thoại]

Tạ Tranh mở tin nhắn thoại, nghe thấy giọng lười biếng của cục nhỏ, pha chút oán trách: "Ba ba — hai người có thể gửi tin nhắn thoại không, con không biết chữ."

Tạ Tranh: "…" Cái thằng mù chữ này.

Cồn trong người bắt đầu khiến cho Tạ Tranh buồn ngủ, sau khi trò chuyện một lúc, anh nói ngủ ngon trong nhóm, lập tức vang lên một tràng tiếng chim hót líu lo chúc anh có một giấc mơ đẹp.

**

Ngày hôm sau Tạ Tranh ngủ nướng.

Cơ thể sau khi được nghỉ ngơi đầy đủ đã trở lại trạng thái tốt nhất, anh tập luyện đơn giản một chút, chỉnh sửa kiểu tóc trước gương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!