Miệng của Tạ Tranh thực sự vô cùng lợi hại, ngay cả trong lúc này cũng không quên xả lời.
Lộ Lộc bị anh mắng bằng những từ như "thằng quỷ", "hỗn láo", "thằng lừa đảo", "nai đần", "đồ khốn kiếp", nhưng cũng không có chút phản bác nào, cười híp mắt lau đi một giọt mồ hôi trên trán rơi xuống hình xăm trước ngực Tạ Tranh.
Tạ Tranh nghiến răng nghiến lợi mắng cậu: "Mả mẹ mày đang sờ loạn cái gì đấy?"
Nếu Tạ Tranh dùng giọng điệu bình thường để nói câu này, chắc chắn sẽ vô cùng âm u đáng sợ.
Nhưng Tạ Tranh bây giờ chỉ nằm trên giường, mái tóc bị mồ hôi làm ướt đẫm, một chân săn chắc còn gác lên eo Lộ Lộc, giọng khàn khàn, cả người vì đau và sướng mà lộn xộn, ngay cả việc mắng chửi người cũng giống như đang tán tỉnh.
Lộ Lộc nhẹ nhàng v**t v* làn da mềm mại của Tạ Tranh, lại vùi mặt vào cổ Tạ Tranh, ngửi mùi pheromone của anh.
Lộ Lộc không ngờ Tạ Tranh lại có thể chấp nhận sự thật là ở vị trí dưới nhanh đến vậy.
Cậu nghĩ ít nhất mình cũng phải đánh nhau với Tạ Tranh một trận mới phân được thắng bại.
Chiếc huy chương treo trên trời cứ thế bị thằng nhóc hư hỏng này hái xuống, bị cậu làm vấy bẩn. Lộ Lộc hiếm thấy có chút phấn khích, chiếc lưỡi ấm áp lướt xung quanh cái gáy của Tạ Tranh một vòng, rồi cắn mạnh lên đó.
Tạ Tranh "sì" một tiếng, cười khẽ: "Nai đần, đáng yêu thế này cơ à?"
Lộ Lộc ngẩng đầu lên.
Cả người Tạ Tranh đều đang run rẩy, cảm thấy nửa cái mạng của mình sắp mất rồi.
Anh "đệt" hai tiếng, túm phần tóc phía sau gáy của Lộ Lộc kéo mặt cậu đến bên cạnh mình, hung hăng hôn lên môi câu một hồi, rồi lại hôn lên gương mặt cậu một cái: "Ài… thằng lừa đảo, yêu chết cưng mất."
Lúc nói chuyện, ánh mắt của Tạ Tranh đã mất tiêu cự, mông lung nhìn Lộ Lộc, xung quanh viền mắt hơi đỏ ửng ẩm ướt.
Bị một đôi mắt như vậy nhìn, Lộ Lộc suýt chút nữa đã tin lời "yêu cưng" của Tạ Tranh là thật.
Lộ Lộc trở nên phấn khích hơn bao giờ hết, tay không biết từ lúc nào đã bắt đầu run rẩy, cậu giúp Tạ Tranh lật người lại, để anh quay lưng lại với mình, không cho Tạ Tranh nhìn thấy vẻ mặt ngu ngốc của mình vào lúc này.
**
Sau khi kết thúc, cả hai đều có chút mất hồn, Lộ Lộc lăn từ trên người Tạ Tranh xuống, nằm song song với Tạ Tranh trên giường.
Nếu là người yêu, lúc này có lẽ sẽ có một cái ôm. Nhưng cả hai đều không phải, Lộ Lộc lặng lẽ nhìn lên trần nhà, nhiệt độ nóng bỏng trên cơ thể từng chút từng chút một tản đi trong phòng.
Tạ Tranh duỗi chân ra đá Lộ Lộc một cái: "Lấy thuốc lá cho tôi."
Lộ Lộc xuống giường tìm một lúc lâu, cuối cùng cũng tìm thấy quần của Tạ Tranh trong phòng tắm.
Quần đã ướt hoàn toàn, hộp thuốc cũng trở nên trơn ướt, may mắn là thuốc lá bên trong vẫn được bảo quản khá tốt, Lộ Lộc chọn một điếu coi như khô ráo nhất, mang bật lửa và gạt tàn đưa cho Tạ Tranh, rồi giúp Tạ Tranh châm thuốc.
Đợi Tạ Tranh nhả ra một vòng khói thuốc, Lộ Lộc lại quay lại, nhặt quần áo ướt sũng của cả hai trên sàn nhà bỏ vào máy sấy.
Cuối cùng lại hỏi Tạ Tranh: "Muốn ăn gì không? Cháu đi gọi ạ."
Thật sự còn chu đáo hơn cả trợ lý nhỏ đã theo Tạ Tranh hai năm.
"Không cần." Tạ Tranh khoe kỹ năng nhả khói thành vòng của mình, cười xấu xa nhìn Lộ Lộc.
Vừa rồi anh đã cắn Lộ Lộc không ít, trên người chàng trai trẻ bây giờ toàn là vết hôn và vết cắn, da của cậu rất trắng, những vết này trông càng nổi bật hơn.
Tạ Tranh nhìn thành quả của mình, hồi tưởng lại chuyện t*nh d*c vừa rồi thật sự sung sướng đến tận cùng, tâm trạng vô cùng tốt: "Lát nữa đưa số tài khoản cho tôi."
Đợi máy sấy kêu xong, Tạ Tranh đứng dậy lấy quần áo.
Lúc nằm thì không sao, vừa đứng dậy Tạ Tranh mới phát hiện eo của mình đau như thể bị tàu hỏa cán qua, Tạ Tranh suýt chút nữa không đứng vững.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!