Những ngày tiếp theo Tạ Lý vẫn liên tục chạy đến bệnh viện, đến cũng không làm gì khác, cứ ngồi bên cạnh nôi của Lộ Mãn, thò đầu vào nhìn, vừa nhìn vừa chia sẻ kinh nghiệm với Tạ Tranh:
"Phun bong bóng rồi."
"Nháy mắt rồi."
"Nó có muốn lật người không?"
"Có phải nó đói không?"
"Hình như nó cười với em."
Tạ Tranh cảm thấy buồn cười: "Trước đây không biết chú mày thích trẻ con đến vậy."
Thật ra Tạ Tranh hỏi thì hỏi, nhưng hoàn toàn hiểu tâm trạng của Tạ Lý.
Anh tuyệt đối không phải loại người thích trẻ con, từ nhỏ đến lớn vừa nhìn thấy trẻ con là thấy phiền, nhưng con mình sinh ra thì có một lớp kính lọc, nhìn kiểu gì cũng thấy thuận mắt.
Tạ Lý đáp: "Khác chứ, Tiểu Mãn đáng yêu."
Tạ Tích nằm sấp trên đùi anh ta, hai tay đệm dưới cằm, chớp chớp mắt: "Chú Shirley, thế con, Tiểu Thần, với Tiểu Tinh thì sao ạ?"
Tạ Lý: "Đều đáng yêu. Thế này nhé, mấy đứa về nhà với chú, chú nuôi mấy đứa mười lăm năm, rồi mấy đứa lại quay về tìm ba của mình."
Tạ Tranh: "…"
Tạ Tích cũng biết Tạ Lý đang trêu mình, đỏ mặt không đáp lời, cong mắt cười toe toét nhìn Tạ Lý.
Tạ Tranh đi qua xem Lộ Mãn.
Mấy ngày nay đứa bé lớn ra không ít, da dẻ căng ra, màu đỏ hồng ban đầu biến mất, lộ ra làn da rất trắng, tóc màu nhạt xoăn nhẹ, bầu má rất tròn, giống như bánh mochi.
Nhìn thấy Tạ Tranh, Lộ Mãn chậm rãi chớp chớp mắt, rồi nở một nụ cười với Tạ Tranh.
Tạ Tranh "yo" một tiếng: "Hiếm có nha."
— Hiếm khi anh thấy Lộ Mãn thức.
Thằng bé mập mạp này lúc ở trong bụng anh đã không thích động đậy, sinh ra rồi vẫn lười biếng, đói cũng lười khóc, chỉ hừ hừ vài tiếng trong cổ họng coi như nhắc nhở, ăn no là ngủ, khiến người ta bớt lo lắng rất nhiều.
Lộ Lộc vốn đang nhắn tin với thầy hướng dẫn của mình, ông ấy lại liên hệ cho Lộ Lộc một buổi triển lãm.
Nhưng không phải triển lãm cá nhân như lần trước, mà là một triển lãm từ thiện cùng với các nghệ sĩ trong và ngoài nước khác.
Về việc chọn tác phẩm nào, định giá bao nhiêu, hai người đã thảo luận cả buổi sáng. Ý của Lộ Lộc là bán với giá vừa phải là được, nhưng thầy lại yêu cầu rất khắt khe, chỉ thị cho Lộ Lộc là chất lượng không được thua, giá cả cũng không được thua.
Nghe thấy Tạ Trang nói vậy, Lộ Lộc cũng ghé qua xem, đưa tay chọc chọc má Lộ Mãn, khóe mắt cong lên, mặt lộ ra nụ cười rất tươi: "Tiểu Mãn của ba sao mà đáng yêu thế này? Cục má tròn tròn."
Tạ Tranh thuận tay ôm Tạ Tinh Quang lên vai cõng, cân nặng của cặp song sinh hiện tại vừa phải, không nặng không nhẹ, rất thích hợp làm dụng cụ tập thể dục cho Tạ Tranh.
Lần sinh nở này của anh thực sự có chút làm lớn chuyện, mỗi ngày đều có khách đến thăm, bà Mạnh và bà nội của Lộ Lộc lại càng ngày nào cũng đến một lần vào buổi trưa và buổi tối, nấu canh cho Tạ Tranh uống.
Chế độ đãi ngộ tốt hơn, nhưng cũng có nhiều hạn chế hơn, ví dụ như muốn ăn chút đồ cay cũng không được, thời gian làm việc cũng không được quá lâu, hành vi tập thể dục bằng cách cõng con như thế này càng bị nghiêm cấm.
Tạ Tranh muốn xuất viện đi làm.
Cũng muốn đi du lịch, lần này anh không muốn đi đảo lặn xuống biển uống nước dừa nữa, lần này anh muốn đến nơi lạnh hơn một chút, trượt tuyết trong băng tuyết.
Bốn cục nhỏ mặc áo khoác lông vũ cuộn tròn thành quả bóng chắc chắn sẽ rất thú vị.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!