Đến phòng bệnh, Lão Điền vẫn muốn giúp Tạ Tranh sắp xếp đồ đạc.
Nhưng mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa từ trước, từ bảo mẫu đến nhân viên y tế, từ đồ dùng nhập viện đến đồ dùng sinh hoạt, thậm chí đầu giường đã có hoa và giỏ trái cây.
Lão Điền nắm chặt tay, lúng túng, Tạ Tranh cười mắng anh ta: "Thôi đi, nhìn cái bộ dạng của chú mày kìa."
Lộ Lộc cố gắng nhịn cười: "Chú Điền, không phải hôm nay còn phải đi đón chị dâu sao?"
Lão Điền cứ ba bước lại quay đầu nhìn, trước khi đi còn không quên bẻ một quả chuối từ giỏ trái cây.
Tạ Tranh: "…"
Lần sinh nở này anh không giấu ai như những lần trước, không lâu sau khi Lão Điền rời đi, Mạnh Hải Anh và Tạ Lý cũng đến.
Bệnh viện ở Lâm Uyên, hai người đều chạy từ Thần An tới, chắc là chưa nghỉ ngơi đã đến thẳng đây, trông có vẻ phong trần mệt mỏi.
Cả hai đều mang theo một số thứ, dầu dưỡng da và phấn rôm cho trẻ sơ sinh, quần áo trẻ nhỏ… Thật ra Lộ Lộc đã chuẩn bị sẵn hết rồi, nhưng Tạ Tranh cũng không khách sáo với bọn họ, nhận tất.
"Tiểu Mãn," Mạnh Hải Anh ngồi trên ghế sofa nhỏ: "Cũng không biết là bé trai hay bé gái, Alpha hay Omega, hay Beta."
Tạ Tranh: "Sao cũng được."
Mạnh Hải Anh cười, lại hỏi Tạ Tranh: "Khó chịu không? Mấy ngày này là khó khăn nhất."
Tạ Tranh nói: "Thật ra cũng ổn."
Bốn tháng đầu phản ứng thai kỳ của anh rất nghiêm trọng, nhưng sau đó lại trở nên cực kỳ dễ dàng, chủ yếu là nhờ Lộ Mãn rất lười. Đáng nhẽ phải có cảm giác nặng nề, Lộ Mãn lại không có chút phản ứng nào, đôi khi Tạ Tranh thậm chí còn quên mất mình đang mang thai.
Khi hai mẹ con nói chuyện với nhau, Tạ Lý cứ đứng bên cạnh nhìn.
Tạ Tranh không nằm trên giường như bệnh nhân mà đứng dựa vào ban công, vì đang là mùa hè nên anh mặc ít quần áo, chỉ một chiếc áo phông đen, nhưng từ góc độ của Tạ Lý, anh ta không cảm thấy bụng Tạ Tranh lớn hơn trước là bao.
Tạ Tranh nhận thấy ánh mắt của Tạ Lý, hỏi anh ta: "Nhìn cái gì thế?"
"Anh thật sự mang thai đấy à?" Tạ Lý hỏi: "Em thấy anh khỏe mạnh quá, một cú đấm cũng có thể làm em ngất."
Tạ Tranh: "…"
Anh nhướng mày hỏi Tạ Lý: "Muốn thử không?"
Tạ Lý không nói gì nữa.
Tối hơn một chút Mạnh Hải Anh và Tạ Lý cùng nhau rời đi, nhưng không phải về Thần An; Mạnh Hải Anh đặt khách sạn ở đây, dự định ở lại cho đến khi Tạ Tranh sinh xong mới về, còn Tạ Lý có công việc ở đây, vừa hay có thể ở lại thêm vài ngày.
Sau khi hai người rời đi, Tạ Tranh nói với Lộ Lộc: "Cảm giác như đột nhiên tôi nhận được một kịch bản đoàn viên vậy."
— Anh thậm chí còn có chút không quen.
Lộ Lộc thì cảm thấy bình thường.
Một người như Tạ Tranh, một người đàn ông hoàn hảo như vậy, tình yêu sẽ chảy về phía anh, trong mắt cậu là điều tự nhiên nhất.
Ngày thứ sáu nhập viện, trong lúc Tạ Tranh đang ăn sáng.
Bữa sáng hôm nay do Lộ Lộc làm, những thứ khác đều ổn, chỉ có trứng luộc, không biết có vấn đề gì với con gà không mà lòng đỏ còn cứng hơn cả mạng sống của Tạ Tranh.
Đang nhíu mày, Tạ Tranh đột nhiên cảm thấy bụng dưới căng lên.
Cơn đau theo hơi thở, giống như thủy triều dâng lên, nhanh chóng lan ra khắp cơ thể.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!