Chương 7: (Vô Đề)

"Mả mẹ mày—"

Tạ Tranh nhíu mày đẩy Lộ Lộc ra, dùng mu bàn tay quệt ngang môi, vẫn còn cảm nhận được cảm giác tiếp xúc của Lộ Lộc. Bờ môi người trẻ mềm mại, mang theo hương bưởi thoang thoảng, thực ra cảm giác không tệ chút nào.

Lộ Lộc cười khúc khích, rất dứt khoát nhận lỗi: "Cháu muốn cung cấp dịch vụ tốt nhất."

Tạ Tranh nhìn Lộ Lộc bằng ánh mắt như thể đang xem một loài động vật quý hiếm nào đó.

Còn cung cấp dịch vụ tốt nhất? Tự coi mình là nhân viên phục vụ khách sạn chắc?

Tạ Tranh lười nói chuyện với cậu, tự mình bước về phía phòng tắm. Lộ Lộc còn đuổi theo hỏi một câu: "Đây là lần đầu cháu hôn người khác, chắc là không tệ chứ ạ?"

Bước chân của Tạ Tranh khựng lại.

Lần đầu hôn người khác…

Lần đầu hôn…

Lần đầu…

Tạ Tranh hỏi Lộ Lộc: "Đừng nói là cậu chưa từng yêu đương đấy nhé?"

Lộ Lộc lắc đầu.

Tạ Tranh lại nhìn Lộ Lộc bằng ánh mắt như thể đang xem một loài động vật quý hiếm nào đó.

Khi còn đi học, anh không phải là chưa từng gặp người như Lộ Lộc. Ăn nói giỏi giang, biết cách nhìn sắc mặt người khác, thân thiện dễ mến, quả thực là con cưng của giáo viên, đối tượng được học sinh theo đuổi.

Người như vậy đương nhiên được yêu thích rất nhiều, cho dù ngoại hình kém một chút, cũng có rất nhiều người theo đuổi, huống chi Lộ Lộc còn có khuôn mặt như này.

Lộ Lộc nhẹ nhàng nói: "Không có."

Tạ Tranh "đệt" một tiếng.

Anh nhìn đôi môi màu hồng nhạt của Lộ Lộc, vừa nghĩ đến việc nụ hôn đầu của thằng nhóc này vừa thuộc về mình, liền đáng xấu hổ mà càng trở nên càng phấn khích hơn.

Tạ Tranh ngoắc ngoăc tay với cậu: "Lại đây. Hôn thêm lần nữa."

Trong căn phòng rộng rãi sáng sủa, mùi hồ tiêu trở nên nồng hơn một chút. Lộ Lộc như thể không ngửi thấy gì, nén cười hỏi: "Chú Tạ, chú vừa nói không hôn môi sao…"

Lúc này Tạ Tranh mới nhận ra Lộ Lộc đang trêu chọc mình: "Bớt nói nhảm đi."

Lộ Lộc tiến lên hai bước.

Tạ Tranh vốn đã cao, nhưng Lộ Lộc còn cao hơn Tạ Tranh nửa cái đầu, lúc này đứng đối diện nhau, Tạ Tranh còn phải ngẩng đầu lên nhìn cậu.

Lộ Lộc dùng hai tay ôm lấy khuôn mặt của Tạ Tranh, từ từ cúi đầu xuống, đôi môi mềm mại của cậu lại một lần nữa in lên đôi môi mỏng của Tạ Tranh.

Chỉ với cú chạm này, Tạ Tranh thực sự cảm thấy Lộ Lộc vô cùng hợp với khẩu vị của mình.

Không chỉ khuôn mặt, mà còn là thái độ không nhăn nhó này, một khi đã đồng ý để mình bao nuôi, thì không còn ra sức tìm cớ thoái thác, viện đủ lý do linh tinh nữa.

Tạ Tranh giơ tay túm lấy chỏm tóc sau gáy của Lộ Lộc, cười: "Bảo bối, há miệng."

Lộ Lộc vô cùng ngoan ngoãn mở miệng ra, Tạ Tranh đưa đầu lưỡi vào miệng cậu, như một con cá mập ngửi thấy mùi máu mà hôn cậu.

Tạ Tranh nghe thấy Lộ Lộc hỏi mình: "Chú Tạ là nụ hôn đầu ạ?"

Tạ Tranh không trả lời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!