Tin nhắn được gửi đi, phía trên hộp thoại liên tục hiển thị dòng chữ "Đối phương đang nhập…" nhưng vẫn không có tin nhắn nào được gửi lại.
Nếu không có gì bất ngờ, đêm nay có thể anh sẽ không nhận được câu trả lời từ Lộ Lộc.
Nhưng cậu ta sẽ trả lời, bởi vì con nai ngốc nghếch này lại có tâm tư tỉ mỉ, gần như là lấy lòng để chăm sóc cảm xúc của người khác.
Còn về nội dung trả lời là đồng ý hay từ chối, Tạ Tranh lại không quá bận tâm.
Có thêm một người tình nhỏ có khuôn mặt vô cùng hợp ý mình, hoặc là không bao giờ nói chuyện được với học trò cưng của Tống Thanh Viễn nữa.
Thực ra câu trả lời nào cũng không ảnh hưởng quá lớn đến Tạ Tranh.
Sau một sự xao nhãng như vậy, sự bồn chồn do kỳ mẫn cảm mang lại ngược lại đã bình tĩnh hơn rất nhiều.
Tạ Tranh đứng dậy uống một ly nước đá, mở laptop xử lý các tài liệu do trợ lý gửi đến.
Khi gửi lại, trợ lý vẫn còn đang online, sau khi nhận tài liệu còn báo cáo với Tạ Tranh về tình hình của công ty trong thời gian này.
Ngón tay Tạ Tranh đặt trên bàn phím, hỏi: Cha mẹ tôi thế nào rồi?
[Trợ lý số 1 có thể bị lãnh đạo sai khiến]: Mấy ngày trước hai cụ tưởng ngài ngủ ở công ty, ngày nào cũng tìm đến. Lễ tân theo lời dặn dò của ngài không cho bọn họ vào. Hôm qua và hôm nay thì không thấy hai cụ đến nữa.
Tính cách của người nhà Tạ Tranh đều mạnh mẽ, Tạ Tranh có thể thấy cha mẹ cảm thấy rất khó xử với lần nổi loạn này của anh.
Anh không nhịn được mà nở một nụ cười lạnh, "cạch" một tiếng gập laptop lại.
**
Hôm nay là cuối tuần.
Đại học Y thường tắt đèn lúc 10 rưỡi, cứ mỗi cuối tuần và ngày lễ, thời gian tắt đèn sẽ được lùi lại nửa tiếng.
11:00, đèn vẫn sáng.
Thôi Tùng Bách với vẻ mặt mơ màng hạnh phúc: "Có phải dì quên rồi không? Tao nhìn thấy các ký túc xá khác đều tối rồi cơ mà. Chẳng lẽ hôm nay cuối cùng tao cũng có thể thức khuya chơi game rồi ư?"
Hai người bạn cùng phòng khác đều chế giễu sự ngây thơ của cậu ta, còn Lộ Lộc thì im lặng.
Thôi Tùng Bách ngửa đầu ra nhìn Lộ Lộc một cái: "Làm cái gì thế?"
Lộ Lộc: "Đang trả lời tin nhắn."
"Lại là sếp chỗ làm thêm của mày à? Lại hành hạ mày cái nữa?"
Lộ Lộc ừm một tiếng rất mơ hồ, cũng không nói là phải hay không.
Sau khi Tạ Tranh nói có một công việc muốn giới thiệu cho cậu thì vẫn chưa nói gì. Lộ Lộc tranh thủ lúc này, mở lại ảnh đại diện của Tạ Tranh ra xem.
Ảnh đại diện của Tạ Tranh dùng ảnh của chính anh, tông màu rất cổ điển, người trong ảnh trông trẻ hơn bây giờ, lông mày và ánh mắt chưa sắc bén như hiện tại, vẻ mặt không chút biểu cảm, mặc một chiếc áo hoodie có cổ che mất nửa miệng, lại mang đến cảm giác cấm dục.
Nhưng vẫn hút thuốc, trong ảnh Tạ Tranh kẹp một điếu thuốc đang cháy bằng tay phải, ống tay áo xắn lên, để lộ một đoạn xương cổ tay.
Đây là chụp khi nào? Năm năm trước? Mười năm trước? Hay sớm hơn nữa?
Lộ Lộc chưa bao giờ cảm thấy việc học cùng một trường cấp hai và cấp ba với Tạ Tranh, thi vào cùng một trường đại học là điều gì đó được gọi là duyên phận.
Thành phố J cho dù lớn đến mấy, tài nguyên giáo dục ưu tú cũng chỉ có vài trường, phần lớn cuộc đời của người dân thành phố J đều diễn ra theo quỹ đạo như vậy.
Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ thời trẻ của Tạ Tranh, Lộ Lộc lại cảm thấy vui hơn mình tưởng tưởng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!