Sau ngày hôm qua, trợ lý của Tạ Tranh đã nhanh chóng làm việc để kết nối với đội ngũ của Hồ Kỳ Chí.
Việc Tạ Tranh đến "One Cup" lần nữa với Hồ Kỳ Chí hôm nay là để duy trì và làm sâu sắc thêm tình bạn xã giao giữa vài người họ.
Hôm nay Hồ Kỳ Chí hiển nhiên là mang tâm lý săn cái đẹp, cùng với những người khác, đôi mắt láo liên, chỉ chăm chú vào những tiểu O ăn mặc hở hang.
Sau đó bojn họ quả thực đã tìm được ba chàng trai omega trẻ tuổi xinh đẹp đồng ý ngồi lại, chỉ là mặc dù ba người này ngồi cạnh Hồ Kỳ Chí và những người khác, nhưng ánh mắt của bọn họ lại như có như không nhìn về phía mặt Tạ Tranh.
Không biết là ai còn dùng chân chạm vào ống quần của Tạ Tranh bên dưới gầm bàn, Tạ Tranh đá người đó lại: "Đi đi."
Hồ Kỳ Chí cũng phát hiện ra hành động nhỏ dưới gầm bàn.
Tạ Tranh hiển nhiên là được yêu thích, nhưng Omega thích Tạ Tranh lúc này đang ngồi trong lòng ông ta, đây không phải là chuyện đáng bực mình, ngược lại ông ta còn rất đắc ý.
Ông ta còn hứng thú hỏi Tạ Tranh: "Em trai Tạ thích kiểu người nào?"
Tạ Tranh cười xấu xa, không nói gì, mắt nhìn sang bên cạnh.
Đêm nay club không có nhiều khách, nhân viên phục vụ khi rảnh rỗi đều tụ tập ở quầy bar, Lộ Lộc thì vẫn đang làm việc, lúc này đang gọi món cho khách ở mấy bàn bên cạnh, nụ cười vô cùng chân thành và rạng rỡ.
Làm công cho người ta mà cũng vui vẻ đến vậy sao?
Đúng là một con nai ngốc.
Tạ Tranh nâng ly nước ép bưởi tươi lên uống một ngụm, cắn đá kêu tiếng "răng rắc", "răng rắc" vỡ vụn.
Hồ Kỳ Chí vẫn tiếp tục chủ đề khi nãy: "Với điều kiện của em trai Tạ đây, muốn tìm kiểu người nào mà chẳng được?"
"Không tìm được thì bao nuôi một người cũng được mà." Người nói chuyện bụng dưới chạm vào mặt bàn, Tạ Tranh biết người này tự mình bao nuôi ba người tình nhỏ bên ngoài, thảo nào mở miệng ra là nói về chuyện này.
"Bao nuôi một người? Vậy chưa chắc là ai chiếm lợi hơn đâu."
Mấy người cười ồ lên.
Buổi rượu hôm nay kết thúc sớm, Hồ Kỳ Chí và đám người của mình dẫn mấy Omega kia đi, ý đồ vô cùng rõ ràng.
Tạ Tranh thì không vội đi.
Club này cấm hút thuốc, miệng Tạ Tranh cảm thấy trống trải, nhặt lát ô liu trên ly rượu đặt dưới lưỡi m*t.
Anh ngước mắt tìm Lộ Lộc, thì nhìn thấy Lộ Lộc đang đi về phía mình: "Chú Tạ."
Cậu đưa vật trong lòng bàn tay cho Tạ Tranh xem: "Cháu mượn xe đồng nghiệp rồi, đi không ạ?"
Tạ Tranh nhìn ngón tay Lộ Lộc, ngón tay Alpha thon dài nổi bật, có thể thấy hình dạng xương dưới lớp da mỏng.
Tạ Tranh: "Hôm nay tôi tự lái xe đến. Thầy Tống của các cậu cho tôi mượn xe."
Lộ Lộc "à" một tiếng: "Vậy để cháu lái hộ nhé?"
Tạ Tranh khẽ nhếch lông mày.
Sau một lúc im lặng, anh cười cười gật đầu.
Lộ Lộc: "Cháu đi trả chìa khóa xe ạ."
Phòng nghỉ nhân viên ở phía sau hành lang, Lộ Lộc vòng vào trong và ở đó khá lâu, lâu đến mức Tạ Tranh có chút mất kiên nhẫn thì mới đi ra ngoài.
Tạ Tranh đứng dậy lấy áo vest, thì nghe thấy Lộ Lộc hỏi: "Chú Tạ, chú có biết đánh bài không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!