Ngày hôm sau Tạ Tranh lại đưa Tạ Tích đến bệnh viện một chuyến.
Nhưng không để Tạ Tích ở lại lâu, Lộ Lộc đã bắt đầu có hành vi kỳ mẫn cảm rõ ràng, mùi bưởi trong phòng trở nên gay gắt, chăn trên giường bị Lộ Lộc cuộn thành một vòng tròn, cái ổ đã có hình dạng ban đầu.
Kỳ mẫn cảm của alpha, kỳ ph*t t*nh của omega, thường gắn liền với t*nh d*c, tính cách cũng sẽ thay đổi, đặc biệt Lộ Lộc cứ đến kỳ mẫn cảm là cả người sẽ mơ màng, cậu còn đặc biệt dặn dò Tạ Tranh, cố gắng đừng để Tạ Tích nhìn thấy dáng vẻ ngớ ngẩn của mình. Thế là từ ngày này, Tạ Tranh đã giảm bớt số lần anh đến thăm Lộ Lộc.
Tạ Tích trước giờ rất nghe lời Tạ Tranh, cầm bút chì màu vẽ rất nhiều tấm thiệp cho Lộ Lộc, bảo Tạ Tranh mỗi lần đến bệnh viện đều mang cho Lộ Lộc một tấm.
Nhưng Tạ Tích giống như không thừa hưởng được gen nghệ thuật của Lộ Lộc, tranh vẽ cứ như bùa chú, không nhìn ra rốt cuộc là cái gì, hoa nhỏ cỏ nhỏ, nếu Tạ Tích không nói, Tạ Tranh còn tưởng là quái vật do cậu bé tự tưởng tượng ra.
Lần sau đến bệnh viện thăm Lộ Lộc, Tạ Tranh đã mang thiệp theo.
Lộ Lộc hai tay cầm thiệp lật đi lật lại xem, đưa ra quan điểm hoàn toàn trái ngược với lời Tạ Tranh nói "Tạ Tích không có chút năng khiếu nghệ thuật nào": "Bé con rõ ràng rất có năng khiếu. Chú xem, đường nét này, có nhẹ có nặng, một nét đã làm nổi bật độ sáng tối, còn nét cọ này—"
Tạ Tranh: "…"
Anh cụp lông mày xuống, có chút bất lực lắc đầu nhẹ một cái.
Lộ Lộc nằm sấp trên cái ổ bán thành phẩm của mình, có chút ngẩn người nhìn Tạ Tranh.
Trong ấn tượng, cậu chưa từng nhìn thấy Tạ Tranh lộ ra vẻ mặt như thế này, rất ôn hòa, đặc biệt đậm chất nhân văn;
Điều này khiến Lộ Lộc cảm thấy khoảng cách giữa cậu và Tạ Tranh bỗng chốc biến mất, cứ như thể cậu quả thực đã là một người đặc biệt nhất của Tạ Tranh rồi.
Lộ Lộc quỳ gối ngồi dậy, thò đầu ra hôn Tạ Tranh.
Đôi môi khô khốc lướt qua lông mày, sống mũi cao, cuối cùng dừng lại trên môi, hôn rất mạnh mẽ.
Tạ Tranh ngậm lấy đầu lưỡi của cậu, giọng nói vì thế nghe hơi mơ hồ: "Sao nói đ*ng d*c là đ*ng d*c luôn thế? Nhịn một chút đi, bảo bối."
Lộ Lộc không nói gì, kiểm soát pheromone của mình chảy ra từ đầu răng nanh.
Yết hầu Tạ Tranh chuyển động, nuốt xuống vài cái, nhưng pheromone Lộ Lộc tiết ra lại càng lúc càng nhiều, Tạ Tranh không thể nuốt nhanh đến thế, thế là pheromone dính nhớp chảy dọc khóe môi anh xuống, rồi men theo cổ Tạ Tranh rơi xuống cổ áo và ngực anh.
Tạ Tranh ngửi thấy mùi pheromone của Lộ Lộc.
Mùi bưởi rất gay gắt, mang chút tính công kích.
Lộ Lộc từ từ kéo Tạ Tranh vào cái ổ bán thành phẩm của mình: "…Chú, vào nằm một chút đi…. Nằm ở đây, để e, ôm chú…….."
Giọng điệu có chút khẩn cầu, nhưng động tác lại rất mạnh mẽ và dứt khoát, Tạ Tranh loạng choạng ngã vào trong, Lộ Lộc lập tức duỗi tay ôm chặt lấy anh.
Mùi pheromone bên trong cái ổ càng nồng đậm hơn, lần này Tạ Tranh không thấy da thịt bị đau nữa, ngược lại cảm thấy rất thoải mái, cả người như đang ngâm suối nước nóng, tứ chi ấm áp.
Tạ Tranh đột nhiên nhận ra điều gì đó, anh dùng hai ngón tay lật xem cái ổ Lộ Lộc đã xây: "Em lấy đâu ra nhiều quần áo của tôi thế??"
Mẹ nó, thảo nào anh cứ cảm thấy tủ quần áo của mình trống đi kha khá, hai hôm trước tìm một chiếc áo sơ mi cũng không thấy đâu, anh còn tưởng bị gửi đi giặt khô rồi.
Lộ Lộc vòng tay ôm Tạ Tranh: "Nhưng nhiều thế này vẫn chưa đủ. Chú Tạ, lần sau chú đến thăm em thì mang thêm vài bộ quần áo nữa nhé."
Lộ Lộc: "Chiếc áo hoodie chui đầu màu xanh dương kia cũng đẹp, chiếc áo cổ lọ màu đen chú Tạ chỉ mặc một lần trước đây cũng rất tốt, quần cũng có thể mang hai cái…. cà vạt cũng được…. nhưng đừng mang cái màu xanh dương chấm đỏ kia, nhìn đau mắt lắm."
Tạ Tranh: "Mẹ nó, em còn kén chọn nữa cơ à?"
Nhưng lần sau Tạ Tranh đến bệnh viện thăm Lộ Lộc quả thật đã mang theo vài bộ quần áo của mình. Bao gồm cả chiếc cà vạt Lộ Lộc nói không muốn.
Lúc đến thì Natalie đang kiểm tra cho Lộ Lộc, cả đội ngũ bận rộn, đọc các con số từ những thiết bị mà Tạ Tranh chưa từng nhìn thấy.
Thời gian mới trôi qua vài ngày, kỳ mẫn cảm của Lộ Lộc đã bùng phát hoàn toàn, biểu cảm mơ màng, có cảm giác như vừa bị gọi dậy sau khi thức trắng đêm, còn chưa biết giờ là năm nào tháng nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!