Lộ Lộc nhập viện, bà nội Lộ Lộc đã đặc biệt từ Hoài Lưu vội vàng đến.
Thực ra đến cũng chẳng có tác dụng gì, từ người chăm sóc chuyên nghiệp đến đầu bếp riêng phụ trách ba bữa ăn, Tạ Tranh đều đã tìm cho Lộ Lộc xong xuôi hết rồi, hơn nữa Lộ Lộc bây giờ cần phải bị thúc đẩy kỳ mẫn cảm ra ngoài, bà đến thực sự là không tiện.
Nhưng bà vẫn đến. Sao có thể không đến được chứ?
Lộ Lộc dựa vào giường bệnh bóc cam cho bà nội, hỏi: "Phòng ốc dọn dẹp xong chưa ạ? Có mệt không ạ?"
"Không mệt, phòng rất sạch, lau sơ qua một cái là xong ngay." Bà nội nhận lấy quả cam trong tay Lộ Lộc, rồi bẻ hơn nửa đưa cho Lộ Lộc: "Lộ Lộcc ăn nhiều một chút."
"Cháu ăn không nổi nữa rồi " Lộ Lộc cười: "Ngày nào cũng ngoài ăn ra thì ngủ, cháu mập lên rồi này đây."
"…." Bà nội Lộ cũng cười theo: "Nói bậy. Rõ ràng là gầy hơn trước nhiều."
"Thật ạ?" Lộ Lộc vén tay áo lên lắc lắc, áo bệnh nhân theo động tác của cậu mà đung đưa, ống tay áo quả thực có vẻ hơi rộng. Lộ Lộc bất đắc dĩ thừa nhận: "Hình như đúng là thế thật."
Mùi bệnh viện, cảnh tượng quen thuộc và bộ đồ bệnh nhân khiến Lộ Lộc nhớ đến hồi nhỏ, cậu gần như là khách quen của bệnh viện, sau này lớn hơn một chút, sức đề kháng tốt hơn một chút, mới cuối cùng khỏe mạnh lại.
Hai bà cháu lại nói chuyện một lát, sắc mặt Lộ Lộc tái nhợt ngả ra phía sau, bà nội hỏi: "Lộ Lộcc, lại đau nữa rồi à?"
Lộ Lộc gật đầu, từ từ nằm trở lại trên giường, kéo chăn lên che mặt.
Bà nội nhẹ nhàng vỗ cậu qua lớp chăn, thở dài: "…"
Mười mấy phút sau Lộ Lộc mới lại chui ra khỏi chăn. Trán cậu đầy mồ hôi, nhưng nụ cười lại rất rạng rỡ: "Xong rồi, xong rồi, cháu hết đau rồi."
Bà nội đưa tay vuốt những sợi tóc bị cọ xát rối tung rối bù của Lộ Lộc.
Lộ Lộc nắm lấy tay bà cụ, ý cười tươi sáng như ánh xuân: "Bà ơi, chúng ta đã nói từ trước rồi, sau khi cháu chết, bà không được quá đau buồn, phải đặt sức khỏe của mình lên hàng đầu. Đừng quên đấy nhé."
Có những lời Lộ Lộc không dám nói với Tạ Tranh, nói ra Tạ Tranh nhất định sẽ khó chịu và tức giận, nhưng với bà nội thì không sao. Hai bà cháu thực ra không né tránh chủ đề cái chết, về cái chết cả hai đã nói chuyện nhiều lần, việc chuẩn bị hậu sự của hai người, danh sách khách mời tang lễ, quy cách tiệc rượu, viết điếu văn thế nào, nếu một người ra đi trước, người kia sẽ phải đối phó ra sao, vân vân và vân vân.
Bà cụ lại sờ trán Lộ Lộc, mỉm cười gật đầu.
"À, còn áo liệm nữa."
Lộ Lộc nói: "Hôm qua cháu đi xem một vòng các cửa hàng gần đây, đều không đẹp lắm. Cháu đã đặt may trên mạng, một thời gian nữa sẽ gửi về nhà, có lẽ sẽ phiền bà phải về nhà một chuyến."
"Cháu có dặn người giao hàng để ở cửa hàng tiện lợi dưới nhà không?" Thấy Lộ Lộc gật đầu, bà cụ hỏi: "Mua kiểu gì thế?"
Lộ Lộc nhướng mày, vẻ mặt hiếm thấy khoe khoang: "Kiểu vest, cực kỳ bảnh bao."
Bà cụ còn muốn nói gì đó, nghe thấy tiếng động bên ngoài cửa: "Ba ba!"
Lộ Lộc cười một cái, cùng bà nội im lặng.
Hai giây sau cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Tạ Tranh ôm Tạ Tích bước nhanh vào trong.
Tạ Tích đã một thời gian không gặp bà nội Lộ, đôi mắt đen láy chớp chớp, phản ứng một lúc mới nhớ ra cách gọi: "Cụ ơi!"
"Ôi."
Lộ Lộc thần thần bí bí vẫy tay với Tạ Tích, đợi cậu bé đến gần thì nhét nửa miếng cam vào miệng cậu bé, Tạ Tích m*t nước cam bên trong, mặt nhăn nhúm lại một chút: "Chua!"
Sau khi từ đảo trở về, Lộ Lộc nhập viện, đến nay đã gần một tuần.
Trong thời gian này Tạ Tranh đã đến thăm Lộ Lộc hai lần, Tạ Tích thì chưa đến lần nào. Cậu bé rất nhớ Lộ Lộc, trèo lên giường ôm cánh tay Lộ Lộc, lại tò mò chỉ vào kim truyền tĩnh mạch trên tay Lộ Lộc hỏi: "Đây là gì?"
Lộ Lộc: "Kim truyền tĩnh mạch."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!