Tạ Tranh ăn qua loa vài thứ khác thì dừng, điện thoại nhận được cuộc gọi từ bên đối tác B.
Anh đứng dậy, vỗ vai Lộ Lộc một cái, Lộ Lộc đang bóc tôm cho Tạ Tích, "Ồ" một tiếng: "Vâng."
Tạ Tranh nghe điện thoại quay về phòng.
Đối phương đã có tuổi nên hơi lãng tai, nhưng nói chuyện rất lịch sự. Tạ Tranh phải lặp lại một câu ba lần, cố nhịn tính nóng nảy nói chuyện với đối phương gần bốn mươi phút, đợi cúp điện thoại xong cả người Tạ Tranh đều hư vô, nằm sấp trên lan can cửa sổ hóng gió biển.
Phía sau có tiếng động, Tạ Tranh quay đầu lại nhìn, là Lộ Lộc ôm Tạ Tích về phòng. Tạ Tích vừa nãy còn mắt sáng lấp lánh ăn tôm, giờ đang nằm sấp trong lòng Lộ Lộc ngủ rất say, tay còn vô thức nắm chặt áo trước ngực Lộ Lộc.
Lộ Lộc nhịn cười, sợ đánh thức Tạ Tích, giọng cậu rất nhẹ: "Mới có mấy phút đi đường mà đã ngủ rồi. Ban ngày chơi mệt quá rồi."
Tạ Tranh chỉ lên lầu hai.
Tạ Tranh không câu nệ thức ăn, nhưng lại có chút yêu cầu về nơi ở, ở được chỗ tốt thì không muốn ở chỗ tệ. Căn phòng này là phòng suite đắt nhất của khách sạn, phòng có view biển hai tầng, trước cửa sổ sát đất rộng lớn là biển, phóng tầm mắt có thể thấy rõ đường bờ biển, lại còn là hai tầng.
Tạ Tích rất thích chiếc giường nhỏ như ổ mèo ở tầng hai, vừa đến đã bày đồ chơi của mình thành một vòng quanh gối.
Lộ Lộc đặt Tạ Tích lên giường, nhét một món đồ chơi vào lòng cậu bé, đắp chăn cẩn thận, cúi đầu hôn lên má Tạ Tích.
Xuống lầu, Lộ Lộc nhìn thấy bóng lưng Tạ Tranh đang nằm sấp bên cửa sổ.
Tạ Tranh mặc một chiếc áo khoác cardigan màu nhạt mở cúc, bên trong là áo ba lỗ màu đen. Khi gió biển thổi vào, gấu áo cardigan bị thổi bay lên, thấp thoáng nhìn xuyên qua lớp vải mỏng thấy vòng eo thon gọn của Tạ Tranh.
Lộ Lộc rất vui vẻ nhào tới, sức nặng cơ thể của cậu đè lên lưng Tạ Tranh.
Rồi Lộ Lộc mới chợt nghĩ đến cảnh kinh điển trong một bộ phim nào đó.
Tay cậu chậm rãi vòng qua eo Tạ Tranh, nghe Tạ Tranh nói: "Mẹ, điện thoại suýt chút nữa bị em đụng bay ra ngoài."
Lộ Lộc: "…"
Lời thoại này hình như không đúng lắm nhỉ? Cậu mơ hồ nhớ hình như trong phim phải lãng mạn hơn cơ?
Lộ Lộc bị chọc trúng điểm cười, nằm sấp trên lưng Tạ Tranh cười không ngừng, Tạ Tranh không hiểu điểm cười bí ẩn của Lộ Lộc, "chậc" một tiếng, lật tay xoa đầu Lộ Lộc, nhưng cổ tay lại bị nắm lấy, Tạ Tranh cảm nhận được đôi môi ấm áp khô ráo của Lộ Lộc hôn lên lòng bàn tay của mình.
Tạ Tranh cười, mang theo chút tiêu khiển sờ mặt Lộ Lộc, đôi mắt, sống mũi, khi ngón tay ấn lên môi Lộ Lộc thì anh cảm thấy Lộ Lộc cắn nhẹ lên đầu ngón tay mình.
Tạ Tranh giữ gáy Lộ Lộc, kéo cậu lại gần, nghiêng mặt sang hôn cậu.
Lộ Lộc vẫn còn cười, Tạ Tranh có thể cảm nhận được khóe môi Lộ Lộc có độ cong nhếch lên, nhưng cùng với sự quấn quýt của môi lưỡi sâu hơn, nụ cười của Lộ Lộc biến mất, Tạ Tranh có thể nghe thấy tiếng khẽ khàng và mơ hồ phát ra từ cổ họng của Lộ Lộc, giống như tiếng rên của động vật nhỏ.
Rồi Tạ Tranh cảm nhận được sự thay đổi của Lộ Lộc từ cơ thể hai người đang dán chặt vào nhau.
Tạ Tranh dùng một tay mở thắt lưng của mình, "cạch" một tiếng, rất rõ ràng.
Lộ Lộc hỏi: "… Không lên giường à?"
Tạ Tranh đưa tay tắt đèn, nhếch môi cười tà mị: "Bên này không có ai."
Lộ Lộc: "… À."
Tạ Tranh cảm nhận được nhiệt độ cơ thể alpha đang đè lên lưng mình rõ ràng tăng lên một mảng lớn, Tạ Tranh hạ giọng gọi cậu: "Bảo bối Nai con."
Lộ Lộc rất không chịu nổi giọng nói trầm thấp dính nhớp như vậy của Tạ Tranh, do dự một lúc, cuối cùng thỏa hiệp, cậu áp mặt lên lưng Tạ Tranh, với một biên độ chậm rãi, dù bên ngoài có người đi qua, cũng sẽ không phát hiện ra điều gì bất thường, từ từ xích lại gần Tạ Tranh hơn.
Tạ Tranh không nghi ngờ gì là thích mãnh liệt hơn.
Nhưng thỉnh thoảng ôn tồn cũng không tệ, anh nằm sấp trước cửa sổ, còn có tâm trạng đi nhìn đường bờ biển cách đó không xa, thỉnh thoảng từ khoang mũi phát ra một tiếng khẽ khàng và nghèn nghẹn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!