Chương 46: (Vô Đề)

Tạ Tranh nhếch môi: "Được, chụp đi."

Lộ Lộc rất cầu kỳ bảo Tạ Tranh ngồi xuống sofa, lại nhét thêm hai món đồ chơi vào lòng Tạ Tích, điều chỉnh ánh đèn phòng khách thành màu vàng ấm sau, cậu lại đi thay một bộ đồ khác, cuối cùng cũng cởi bỏ được cái bộ đồ làm Tạ Tranh đau mắt kia đi.

Lộ Lộc cúi người thử ánh sáng một lúc lâu, cuối cùng để bảo mẫu chụp theo góc cậu vừa tìm được.

Tạ Tranh: "Đưa xem nào."

Lộ Lộc đưa máy ảnh cho Tạ Tranh, xích lại gần cùng anh xem ảnh, Tạ Tích cũng hóng hớt chen cái đầu vào giữa hai người, vẫn đang bắt chước Lộ Lộc nói: "Oa, oa oa oa~"

Trong màn hình vuông nhỏ xem không rõ lắm, Tạ Tranh nhìn thấy bóng dáng ba người ngồi cùng nhau dưới ánh đèn ấm áp, hình như anh có cười, không nhớ rõ nữa, Tạ Tích ngồi nghiêm chỉnh, rất nghiêm túc ôm mỗi tay một món đồ chơi của mình.

Một tấm ảnh chụp chung mang ý nghĩa truyền thống.

Lộ Lộc bế Tạ Tích đặt lên đùi mình: "Hôm nay đi học cảm thấy thế nào?"

Cục bột nếp nháy nháy đôi mắt quả nho: "Ừm, ừm ừm."

"Có vui không?"

Tạ Tích cũng không biết có hiểu hay không, cong mắt lặp lại lời Lộ Lộc: "Vui, vui vui."

"Ba thấy video cô giáo gửi, con lái ô tô rồi à?"

Tạ Tích khúc khích cười, Lộ Lộc cũng cười theo.

Tạ Tranh nhìn hai đứa đại đần tiểu đần này cười ngốc nghếch với nhau liền cảm thấy đau đầu, anh bế Tạ Tích từ trên người Lộ Lộc sang người mình, hỏi một câu mà anh quan tâm nhất: "Có ai bắt nạt con không?"

Sợ Tạ Tích không hiểu, Tạ Tranh còn đặc biệt bổ sung thêm chi tiết: "Chính là đánh con, mắng con, giật đồ chơi của con—"

Còn chưa nói xong, Lộ Lộc đưa tay bịt tai Tạ Tích lại: "Đáng sợ quá, bé con đừng nghe."

Tạ Tranh nắm cổ tay Lộ Lộc kéo tay cậu xuống: "Sớm muộn gì cũng phải dạy."

Tạ Tích không biết hai người ba của mình đang nói gì, ngẩng đầu lên chớp chớp mắt nhìn Tạ Tranh.

"Nếu có người bắt nạt con, con cứ…" Tạ Tranh híp mắt cười, nắm tay Tạ Tích, vung lên trong không trung một cái: "… Dùng tình yêu này cảm hóa người đó."

Tạ Tích tiếp tục chớp mắt.

Lộ Lộc cùng nó chớp mắt.

Lộ Lộc nói với Tạ Tranh nhiều đứa trẻ đi học đều khóc, Tạ Tích thì không sao, thậm chí còn khá hưng phấn, cứ nói mãi hôm nay mình đã chơi cái gì.

Líu ríu, Tạ Tranh cũng không nghe hiểu, chỉ nghe hiểu hai chữ "xe xe".

Trước khi đi ngủ Tạ Tích vẫn còn rất hưng phấn, rúc trên giường trong phòng ngủ của Tạ Tranh.

Tạ Tích từ mấy tháng tuổi đã ngủ phòng riêng rồi, cơ bản chưa từng ngủ cùng Tạ Tranh, cậu bé chớp mắt nhìn Tạ Tranh, Tạ Tranh biết cậu bé đang có ý đồ gì: "Được thôi."

Tạ Tích reo lên một tiếng, chui vào chăn giữa hai người. Rồi Tạ Tranh cảm thấy cánh tay của mình bị một thứ ấm áp mềm mại ôm lấy.

Đến khi Tạ Tranh buồn ngủ, đột nhiên nghĩ đến chương trình thế giới động vật mà mình từng xem nhiều năm trước.

Chim di cư cả đời, nhưng sẽ làm tổ an cư vào một mùa nào đó.

Anh có tính là chim di cư không? Mẹ, nghe buồn nôn quá.

Nhưng anh đã hiểu ra tại sao mình lại thích ở lại bên Lâm Uyên hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!