Việc Tạ Tích nhập học lại long trọng hơn nhiều so với tưởng tượng của Tạ Tranh một chút.
Bà Mạnh lì xì cho Tạ Tích một phong bao màu đỏ dày cộp, Tạ Lý còn chuẩn bị cho Tạ Tích một chiếc cặp sách.
Mở ra xem bên trong là đề thi thật của các năm. Tạ Lý còn dùng chữ viết như gà bới viết cho Tạ Tích một tấm thiệp chúc mừng: Còn khoảng 6000 ngày nữa là đến kỳ thi Đại học, cố lên nhé, Tiểu Tích.
Tạ Tranh: "…………"
Đúng là kiểu hài hước bất chấp sống chết của người khác.
Ngày Tạ Tích đến lớp nhà trẻ, Lộ Lộc đã đặc biệt xin nghỉ phép mấy tiếng, mấy cô giáo còn đặc biệt làm một băng rôn: Chào mừng bạn nhỏ Tiểu Tích.
Tạ Tích đeo chiếc cặp sách gần như cao bằng người cậu bé, lảo đảo đi vào.
Lộ Lộc cầm điện thoại quay video cho Tạ Tích, hạ giọng nói với Tạ Tranh: "Bé con không khóc luôn, giỏi quá đi. Ngoan quá."
Trước khi đi vào, cô giáo đã ngồi xổm xuống nói gì đó với Tạ Tích, Tạ Tích liền quay người lại, với vẻ mặt đáng thương vẫy tay về phía Tạ Tranh.
Lộ Lộc cũng cười tủm tỉm vẫy tay với cậu bé.
Đợi không còn nhìn thấy bóng dáng Tạ Tích nữa, Lộ Lộc từ từ xoay camera điện thoại về phía Tạ Tranh.
Tạ Tranh có thể thấy đôi mắt cười tủm tỉm của Lộ Lộc sau điện thoại. Anh khinh thường "chậc" một tiếng: "… Không muốn nhìn em."
Hôm qua Lộ Lộc ở ký túc xá công ty sắp xếp, giờ này chạy đến đưa Tạ Tích, lát nữa còn phải quay về làm việc tiếp. Theo lời của cậu nói, mấy ngày này phải chạy đến hiện trường khảo sát đo đạc, đang mặc một chiếc áo phông màu xám xịt không biết móc từ đâu ra, trên quần ngoài vết sơn còn có lỗ thủng, giày dính đầy đất, nếu không phải còn có khuôn mặt để nhìn, Tạ Tranh lười nói chuyện với cậu.
Lộ Lộc cười: "Không thể mặc đồ đẹp đi làm được, xa xỉ quá."
Tạ Tranh bị cậu làm cho đau mắt.
Lộ Lộc kéo gấu áo của mình: "Thực ra chỗ màu này cũng khá đẹp, chú Tạ chú có thấy rất giống một khuôn mặt bà cụ đang nghiêng…"
Nói được nửa câu, Lộ Lộc đột nhiên ôm chặt cánh tay trái, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch, trán đổ mồ hôi ngay lập tức.
Tạ Tranh đưa tay đỡ cậu, Lộ Lộc lắc đầu từ chối, từ từ ngồi xổm xuống đất, vùi đầu vào đầu gối.
Tạ Tranh thấy tay trái Lộ Lộc run rẩy dữ dội, kéo theo cả cơ thể cũng đang run rẩy, có người đi qua nhìn về phía Lộ Lộc, nhìn chưa đủ, còn nhón chân hỏi: "Sao thế?"
Tạ Tranh bước tới một bước, chắn trước Lộ Lộc, cười hỏi, ánh mắt đầy vẻ hung hăng: "Thích xem chuyện vui đến thế à?"
Người kia mặt mày không giữ được, lập tức bước nhanh đi.
Mất gần mười phút Lộ Lộc mới bình phục, cậu chống đầu gối đứng lên, Tạ Tranh nói: "Đi thôi, để Lão Điền đưa em đi làm."
Lên xe rồi Lộ Lộc nghỉ ngơi một lát, lật video vừa quay ra từ điện thoại cho Tạ Tranh xem, cậu liên tục dùng hai ngón tay phóng to phóng to phóng to rồi lại phóng to Tạ Tích: "Nhìn cái mặt bé con này xem, sao mà đáng yêu thế, trời ơi, sao đôi mắt lại giống chú thế, chú Tạ."
Tạ Tranh: "Nói nhảm. Nếu mà giống Lão Điền thì còn ra thể thống gì."
Lão Điền: "…."
Anh ta im lặng nâng vách ngăn lên.
Động tác quen thuộc.
Khi Lộ Lộc còn đi học, nơi ở gần căn hộ của Tạ Tranh bên này, đôi khi Tạ Tranh đi qua còn đón cậu, bây giờ hai người đi làm hoàn toàn ngược hướng, đi về mất hai ba tiếng, đó là còn trong trường hợp không kẹt xe.
Vách ngăn vừa nâng lên, Tạ Tranh liền nhớ đến những nụ hôn nghẹt thở mà anh và Lộ Lộc từng trao nhau trên xe trước đây.
Nhưng lúc đó Lộ Lộc vẫn khỏe mạnh, còn có sức đi làm thêm, Tạ Tranh còn nhớ sau này, ngoài club "One Cup" ra, Lộ Lộc còn làm học việc ở một tiệm hoa, sau khi cắm hoa thì chụp ảnh cho anh xem, một bó lớn đẹp đẽ, tiệm hoa còn có thêm nhiều khách quen quay lại, tất cả đều vì tay nghề của Lộ Lộc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!