Chương 44: (Vô Đề)

Natalie đã tiếp xúc với không ít trường hợp tự phệ, tình trạng của Lộ Lộc trong số các bệnh nhân ở giai đoạn bùng phát không quá tệ cũng không quá tốt, xét về mặt trường hợp thì chỉ có thể coi là bình thường.

Việc tìm kiếm tuyến thể phù hợp và loại bỏ pheromone cần vài tháng để chuẩn bị, trước đó Lộ Lộc chỉ cần uống thuốc đúng giờ, vẫn có thể tiếp tục cuộc sống sinh hoạt của mình.

Ra khỏi bệnh viện đã là giữa buổi chiều, Lộ Lộc ngửi mùi tìm một quán ăn bình dân ở gần đó, cùng Tạ Tranh và Lão Điền xì xụp ăn mì.

Các quán ăn gần bệnh viện, hầu hết người đến dùng bữa là bệnh nhân và người nhà của bệnh nhân, trên mặt đều mang vẻ mệt mỏi rõ rệt.

Tạ Tranh có thể thấy mọi người không ai quen ai, nhưng ai cũng có thể nói chuyện với nhau—

"Bị bệnh gì thế?"

"Ở viện mấy ngày rồi?"

"Cực khổ rồi, cực khổ rồi."

"Hầy, ai cũng khó khăn, các người cũng không dễ dàng gì."

"Chúng ta làm người nhà thì cứ cố gắng hết sức."

Sau một vòng trò chuyện mọi người lại đổ dồn ánh mắt về bàn nhỏ của Tạ Tranh.

Tạ Tranh vắt chân chữ ngũ kẹp một điếu thuốc chưa châm lửa trả lời tin nhắn của trợ lý, Lộ Lộc ăn mì húp nước rất có tinh thần, nên có người hỏi Lão Điền: "Ông anh sức khỏe thế nào?"

Lão Điền: "…………"

Anh ta trưng ra đầy vẻ bất đắc dĩ, dùng từ ngữ cảm thán để qua chuyện: "Ừm, ha ha! Hầy! Chuyện này!"

Tạ Tranh nhếch mép, Lộ Lộc húp nước mì cười trộm: "Cảm ơn nhé, chú Điền."

Trong lòng Lão Điền có chút khó chịu. Anh ta nói với Lộ Lộc: "Nhóc con, cậu yên tâm, có anh Tạ ở đây, cậu sẽ khỏi bệnh thôi. Bao nhiêu năm nay, những người đi theo anh ấy không ai là không thăng tiến, anh ấy giỏi lắm, vận may cũng tốt lắm."

Lộ Lộc gật đầu lia lịa.

Ăn xong, Lộ Lộc về nhà thăm bà nội, còn Tạ Tranh thì đi đến công ty ở bên này một chuyến.

Ngày hôm sau, Lão Điền đến đón Tạ Tranh trước, rồi lại đón Lộ Lộc.

Bà nội Lộ Lộc xách một đống đặc sản đưa lên xe Tạ Tranh, nói: "Phiền cậu quá rồi, thầy Tạ."

Tạ Tranh nhớ lại lần trước anh đưa Tạ Tích đến, bà cụ cũng nói như vậy, cứ liên tục cảm ơn anh, nói đã làm phiền anh chăm sóc Lộ Lộc rồi. Bây giờ Tạ Tranh mới hiểu tại sao.

Tạ Tranh có thể thấy được vẻ mặt vừa áy náy vừa bất lực lại vừa mãn nguyện lẫn lộn của bà nội Lộ Lộc. Anh cười: "Là việc nên làm thôi ạ."

Bà cụ lại nói: "Thầy Tạ, đừng vì chuyện của nó mà lỡ dở việc của mình."

Thế giới này không có ai thì vẫn quay, ai rời xa ai thì vẫn phải sống bình thường. Tạ Tranh đã hiểu rõ đạo lý này từ khi Mễ Đoàn chết, anh gật đầu, tỏ ý mình đã biết.

Về đến nhà, trợ lý Tạ Tranh gửi cho anh một tập tài liệu.

Tạ Tích một tuổi rưỡi, có thể đi học lớp nhà trẻ. Trợ lý đã đích thân đi mấy ngày, tổng hợp mấy trường nhà trẻ nổi tiếng ở Thần An và Lâm Uyên, liệt kê ưu điểm và nhược điểm để Tạ Tranh tham khảo.

Tạ Tranh từ nhỏ đến lớn tuyệt đối thuộc loại không thích đi học, không thích học tập, đối với Tạ Tích vẫn giữ quan điểm của hai năm trước: cho ăn cho tiền, lớn lên đừng làm chuyện phạm pháp, dù có thất học cũng được.

Nhưng Tạ Tích từ nhỏ đến lớn cơ bản chưa từng gặp người cùng tuổi, bạn bè ngoài thú nhồi bông thì là ô tô biến hình nhỏ, cho đi gặp gỡ bạn bè, tìm vài bạn chơi cũng tốt.

Tạ Tranh vẫy tay gọi Lộ Lộc, trực tiếp nhét laptop vào lòng cậu: "Nghèo gì thì nghèo, không thể nghèo giáo dục được, em xem cái nào tốt hơn?"

Lộ Lộc nói: "Em nghĩ điều quan trọng nhất là bé con thích."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!