Chương 43: (Vô Đề)

Tạ Tranh: "…………"

Anh đưa tay, lấy thêm một điếu thuốc, ngậm vào miệng.

Chiếc bật lửa không biết đã đi đâu, Tạ Tranh quay đầu tìm kiếm, Lộ Lộc đã tìm thấy, "tách" một tiếng mở nắp, tay che ngọn lửa châm thuốc cho Tạ Tranh.

Tạ Tranh xuyên qua làn khói nhìn đôi mắt Lộ Lộc.

Anh đã nói tôi yêu em với Lộ Lộc rất nhiều lần, hầu hết đều là ở trên giường, mang ý vị trêu chọc, nói cùng với những lời v* v*n khác, rất k*ch th*ch, rất có không khí. Sau này Lộ Lộc không thích nghe, anh cũng ít nói hơn.

Lộ Lộc thì chỉ nói với anh hai lần, lần đầu tiên cũng là trên giường, nói bằng cái giọng như chú chó nhỏ bị giẫm phải chân, Tạ Tranh thấy kỳ lạ, sau đó Lộ Lộc cũng không nói nữa.

Đây là lần thứ hai.

Tóc Lộ Lộc vẫn còn rối tung rối mù, trên cổ tay còn có vết hằn ngón tay cậu tự véo, nói bằng giọng như đang thuật lại sự thật, kiểu như "đêm nay có nhiều sao quá": "Bởi vì em yêu chú."

Yêu. Yêu là gì?

Tạ Tranh tin Mễ Đoàn yêu anh, tin Tạ Tích yêu anh, vì thế giới của chúng còn quá nhỏ.

Nhưng là một người trưởng thành, sau khi đã nhìn thấy thế giới phong phú đa dạng, còn sẽ dồn nén tình cảm mãnh liệt lên một người khác sao?

"Chú Tạ, chú không tin ạ?"

Lộ Lộc quá nhạy bén, chỉ nhìn một cái đã biết Tạ Tranh đang nghĩ cái gì. Cậu cong mắt cười, là vẻ mặt lanh lợi và tinh nghịch mà Tạ Tranh rất thích. Cậu nói: "Em chọn dùng hai năm cuối đời để yêu chú đấy."

Tạ Tranh: "…………"

Thằng nhóc thối đáng ghét. Thằng nhóc quỷ thông minh.

Lời tỏ tình bất ngờ của Lộ Lộc khiến Tạ Tranh bắt đầu cảm thấy bực bội, không phải vì bực Lộ Lộc, mà là nhiều cảm xúc lẫn lộn với nhau, khiến Tạ Tranh cảm thấy rối bời.

Anh đột nhiên ấn gáy Lộ Lộc kéo cậu lại gần mình hơn, cắn lấy đôi môi Lộ Lộc như cắn con mồi, hôn cậu rất hung dữ.

Khác hoàn toàn với nụ hôn như trút giận của anh, môi lưỡi Lộ Lộc cử động chậm rãi, mang theo chút mùi vị an ủi.

Điều này lại càng khiến Tạ Tranh cảm thấy khó chịu hơn, cứ như anh hùng hổ chạy đi đánh nhau, đối phương lại không dám nói một câu chửi thề nào với anh, chỉ lo bỏ chạy. Tạ Tranh dùng sức c*n m** d*** Lộ Lộc một cái, sau đó anh cảm nhận được khóe môi Lộ Lộc có một độ cong nhếch lên.

Có gì mà đáng cười cơ chứ???

Tạ Tranh đột ngột kết thúc nụ hôn này. Anh nhìn Lộ Lộc với ánh mắt âm u, Lộ Lộc vẫn chưa hoàn hồn hẳn, đôi mắt màu nhạt di chuyển theo môi của anh, ánh mắt vô cùng khát cầu, cơ thể còn theo bản năng có động tác muốn đuổi theo về phía trước.

Tạ Tranh đưa tay vỗ vỗ vào mặt Lộ Lộc hai cái, điếu thuốc kẹp giữa các ngón tay chỉ còn lại hơi tàn cuối cùng.

Anh ngậm điếu thuốc vào miệng, đầu lưỡi l**m từng chút một đầu lọc thuốc. Đợi hút xong điếu thuốc này, Tạ Tranh đã lấy lại bình tĩnh.

"Trương Tuyết Ý nói bệnh tự phệ đã có tiến triển mới ở nước ngoài hai năm trước. Tôi đã liên lạc được với một chuyên gia, cô ấy sẽ đến nước chúng ta vào ngày mai, cần biết một số dữ liệu về em, em đi cùng tôi đến bệnh viện làm kiểm tra."

Lộ Lộc: "Thực ra em có một bác sĩ. Ông ấy rất tốt."

"Bác sĩ Lý, đúng không?" Tạ Tranh cười: "Bảo bối, người tốt thì vô dụng, bệnh viện của ông ấy quá nhỏ, tài nguyên ít, em theo ông ấy uống thuốc nằm viện thì vô ích, ít nhất thì tôi còn có thể giúp em sống thêm được vài năm nữa."

Giọng Tạ Tranh rất mạnh mẽ, là kiểu giọng nói như thể dù trời có sập xuống cũng có anh chống đỡ. Giống như ngày phát hiện mang thai hai năm trước, Tạ Tranh chỉ dùng thời gian của một điếu thuốc để bình tĩnh lại, đưa ra quyết định giữ lại đứa bé.

Lộ Lộc chớp chớp mắt.

Phản ứng của Tạ Tranh gần như hoàn toàn giống với dự đoán của Lộ Lộc, trước tiên là tức giận với cậu, sau đó nói sẽ giúp cậu điều trị. Tạ Tranh chính là một người có trách nhiệm như vậy, ngay cả khi cậu không phải là người đặc biệt của Tạ Tranh.

Nhưng việc điều trị có nghĩa là Tạ Tranh sẽ tận mắt chứng kiến cậu suy yếu từng chút một, cậu không thể giữ lại những khoảnh khắc đẹp nhất của mình trong ký ức của Tạ Tranh. Rõ ràng Tạ Tranh thích khuôn mặt cậu nhất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!