Chương 42: (Vô Đề)

Cục Hai gần đây nhận được một công việc, một tuần nay Lộ Lộc đều phải tăng ca.

Sau một hồi gấp rút, cuối cùng cũng hoàn thành giai đoạn một vào thứ Bảy, các đồng nghiệp ngồi liệt trên ghế, ngay cả nói chuyện cũng không còn sức lực.

Đồng nghiệp gọi Lộ Lộc: "Tiểu Lộc, đi thôi, mời cậu đi ăn quán vỉa hè, ăn mừng một chút."

Lộ Lộc đang thu dọn đồ đạc: "Hôm nay tôi có việc rồi."

Giọng cậu nói nhẹ nhàng, khóe mắt và khóe môi không kiểm soát được mà cong lên, mặc dù bình thường cũng luôn tươi cười, nhưng có thể thấy hôm nay đặc biệt vui vẻ.

Các đồng nghiệp nhìn nhau: "Chuyện gì thế? Chẳng lẽ là hẹn hò rồi à?"

Lộ Lộc muốn cười, nhưng lần trước vì cười không ngừng trước mặt bà nội mà làm lộ chuyện mình có con đã xảy ra một lần là đủ rồi. Cậu cố gắng nhịn, trước khi bị đồng nghiệp túm lại tra hỏi thì chuồn nhanh ra khỏi văn phòng.

Trước cửa ga tàu điện ngầm hôm nay có bán đồ chơi, lũ trẻ vây thành một vòng tròn xem, Lộ Lộc chọn một chiếc ô tô nhỏ có thể biến hình thành nhiều hình dạng khác nhau, lúc thanh toán đã thu hút được ánh mắt ngưỡng mộ của mấy đứa trẻ bên cạnh.

Căn hộ của Tạ Tranh khá xa, đi tàu điện ngầm từ Cục Hai đến đó mất hơn hai tiếng. Lúc đầu tàu điện ngầm còn đông người chen chúc, sau đó cả khoang tàu chỉ còn lại một mình Lộ Lộc.

Cậu gửi tin nhắn cho Tạ Tranh: Nửa tiếng nữa đến

[ Tạ ]: 1

Kết thúc cuộc trò chuyện với Tạ Tranh, Lộ Lộc chuyển khoản 9000 tệ cho Bác sĩ Lý.

Tiền thuốc mỗi tháng trước khi phát bệnh là 4500, sau khi phát bệnh lượng thuốc tăng gấp đôi, giá cũng tăng gấp đôi, may mắn là tượng điêu khắc của cậu bán được khá nhiều tiền, hiện tại cậu có không ít tiền tiết kiệm.

[Bác sĩ Lý]: Vẫn địa chỉ cũ nhé, thứ Hai đi làm tôi sẽ gửi cho cậu.

[Bác sĩ Lý]: Tuần sau có rảnh không? Đến bệnh viện kiểm tra lại đi

Năm ba tuổi Lộ Lộc được chẩn đoán mắc bệnh, Bác sĩ Lý vẫn luôn theo dõi, vị bác sĩ trẻ trung khỏe mạnh năm đó bây giờ đã có cháu trai cháu gái, điều duy nhất không thay đổi là ông luôn rất có trách nhiệm với bệnh nhân.

Lộ Lộc trả lời là được.

Đối với việc chữa bệnh, cậu vẫn luôn rất tích cực, thuốc đã không ngưng một ngày nào từ năm ba tuổi, nhưng tích cực hình như không có tác dụng gì, đến lúc phát bệnh thì vẫn phát bệnh.

Tuy nhiên, số phận đã đủ ưu ái cho cậu, cậu đã để lại tác phẩm của mình trước khi không thể vẽ và điêu khắc được nữa, gặp được Tạ Tranh, từng có được Tạ Tranh, còn thần kỳ có một đứa con với Tạ Tranh.

Đến cửa căn hộ của Tạ Tranh, Lộ Lộc cúi người xuống nhìn vào mặt phản chiếu trên cửa chỉnh lại ngoại hình, sau đó mới giơ tay ấn chuông cửa.

Cửa được mở ra, Lộ Lộc thấy Tạ Tích đang nằm bò trên thảm, vẻ mặt nghiêm túc cầm bút sáp màu vẽ bậy lên giấy.

Nhìn thấy Lộ Lộc, Tạ Tích có chút ngơ ngác.

Trẻ con nhận người dựa vào đặc điểm bên ngoài, Lộ Lộc đã cắt tóc, Tạ Tích có chút không nhận ra cậu.

Lộ Lộc gọi cậu bé: "Bé con, Tiểu Tích."

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Tạ Tích lúc này mới nhận ra Lộ Lộc, đôi mắt tròn xoe kinh ngạc mở lớn hơn một chút, bò dậy khỏi tấm thảm lông dài, lảo đảo đứng lên đi về phía cậu.

Thật thần kỳ.

Trên thế giới này có một đứa trẻ mang dòng máu chung của cậu và người cậu yêu, có ngoại hình rất giống với cả hai người.

Trái tim Lộ Lộc lại mềm nhũn như kẹo bông gòn tan chảy, cậu ngồi xổm xuống ôm Tạ Tích vào lòng, hôn lên má cậu bé, cũng để Tạ Tích hôn lên má mình.

Cậu đưa chiếc ô tô nhỏ cho Tạ Tích, hỏi: "Ba đâu?"

Tạ Tích vẫn còn quá ít từ, mếu máo ậm ừ một hồi lâu, bút sáp màu trong tay vì quá vội mà bị cậu bóp gãy làm đôi. Cuối cùng người trả lời câu hỏi của Lộ Lộc là bảo mẫu: "Ông chủ đang tập thể hình."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!