Chương 41: (Vô Đề)

Đúng vị rồi.

Ba chữ này xuất hiện trong lòng Tạ Tranh.

Cảm giác khát khô được xoa dịu trong nháy mắt, Tạ Tranh thoải mái đến mức gần như muốn thở dài một hơi.

Anh nhếch khóe môi, Lộ Lộc cũng cảm nhận được ý cười của anh, đôi môi hơi rời ra một chút.

"Chú Tạ, chú thế này…"

Giọng Lộ Lộc mang theo tiếng thở dài: "Thuộc dạng chơi xấu."

Tạ Tranh hỏi: "Tôi chơi xấu chỗ nào?"

Lộ Lộc không nói gì, duỗi dài cánh tay, từng chút một ôm Tạ Tranh vào lòng.

Đây là một cái ôm rất mạnh, Tạ Tranh thậm chí bị siết có chút đau. Anh vẫn không quen tiếp xúc cơ thể với người khác, trong lòng cảm thấy khó chịu, nhưng Tạ Tranh không nói gì, mặc cho pheromone hương bưởi của Lộ Lộc nhẹ nhàng bao bọc lấy mình.

Cái ôm này kéo dài rất lâu. Mười phút? Hai mươi phút? Dòng sông chảy chậm trong mắt Lộ Lộc đang rửa trôi Tạ Tranh.

Tạ Tranh đưa tay đẩy Lộ Lộc ra: "… Được rồi."

Lộ Lộc lúc này mới buông tay.

Tạ Tranh nhướng mày nhìn Lộ Lộc.

Kiểu tóc này của Lộ Lộc, anh vẫn chưa nhìn quen, luôn cảm thấy khó chịu. Đưa tay nhéo nhéo gáy Lộ Lộc, cảm giác tóc sờ vào cứng cứng, rất xa lạ.

Tạ Tranh lại sờ sờ thái dương Lộ Lộc, cái cảm giác mềm mại gần như lông của động vật nhỏ cũng không còn nữa.

Ngón cái của Tạ Tranh vô định v**t v* khuôn mặt Lộ Lộc, đuôi lông mày, sống mũi, khóe môi. Lộ Lộc cong mắt cười mỉm, không nhúc nhích.

Khi phần thịt ngón tay hơi thô ráp lướt qua đôi môi, Tạ Tranh cảm thấy hơi thở Lộ Lộc gấp gáp hơn. Anh ngước mắt nhìn, Lộ Lộc đối diện với anh một lúc, lại hôn lên như vừa nãy, môi cậu dán chặt lên đôi môi mỏng của Tạ Tranh, nhẹ nhàng chạm vào.

Sau một nụ hôn lướt qua như chuồn chuồn đạp nước, Lộ Lộc nói: "Gian lận."

"…" Tạ Tranh bật cười, giọng nghe rất thoải mái: "Hết chơi xấu rồi lại đến gian lận. Tôi làm sao cơ?"

… Chú đã hít thở.

Lại còn nhìn em nữa.

Nhưng câu trả lời này nghe quá ngu, Lộ Lộc chọn cách chuyển đề tài: "Có muốn ăn chút gì không?"

"Không cần."

Tạ Tranh cảm thấy mình nên về nhà rồi, nhưng nghĩ đến lúc mình ra khỏi cửa, Mạnh Hải Anh ngồi trong phòng khách không bật đèn, dáng vẻ u uất. Tạ Tranh liền nói: "Mượn chỗ của em ngủ một đêm."

Lộ Lộc đáp một tiếng.

Tạ Tranh đi tắm, lúc đi ra thì thấy Lộ Lộc đang ôm laptop gõ lách cách, Tạ Tranh đứng phía sau lưng nhìn, phát hiện Lộ Lộc đang tăng ca làm báo cáo, không dùng chuột, đầu ngón tay trái đặt trên bàn di chuột, tay phải gõ chữ, ngón tay linh hoạt như đang chơi đàn piano.

Trước đây khi Lộ Lộc vẽ tranh, Tạ Tranh từng đứng sau xem một lúc, bàn tay đó kẹp mấy cây bút và một cục tẩy giống như đất sét, lướt vài cái trên toan là có thể phác họa ra một hình dáng chính xác.

Bây giờ Lộ Lộc đi làm ở Cục Hai, cơ bản không liên quan gì đến chuyên ngành của cậu, người đau lòng nhất hẳn là Tống Thanh Viễn.

Anh vỗ vỗ Lộ Lộc: "Đi đi."

Lộ Lộc đáp một tiếng, đứng dậy đi về phía phòng tắm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!