Hai ngày sau Tạ Tranh đưa Tạ Tích trở về Thần An, không về nhà, mà đi thẳng đến bệnh viện.
Lần trước Tạ Tranh gặp Tạ Tiến Đức đã là hai tháng trước, lúc đó mặc dù tình trạng của cha anh không được tốt cho lắm, cần phải ngồi xe lăn mới có thể di chuyển được, nhưng ít nhất vẫn có tinh thần.
Bây giờ ông nằm trên giường bệnh, khắp người cắm đủ loại ống, thần hình gầy gò.
Ấn tượng của Tạ Tranh về Tạ Tiến Đức vẫn dừng lại ở thời điểm anh vừa mới phân hóa, lúc đó Tạ Tranh đã cao hơn ông, nhưng Tạ Tiến Đức cường tráng hơn anh rất nhiều, giọng mắng chửi người rất có khí lực, tư thế bóp gáy Mễ Đoàn nhấc nó lên rồi quăng xuống đất mạnh mẽ vô cùng.
Tạ Lý hai ngày hôm nay vẫn luôn giúp đỡ chăm sóc, hôm qua thì ngủ thẳng ở bệnh viện, quần áo trên người bị nhàu đi một chút.
Anh ta hạ thấp giọng nói với Tạ Tranh tất cả những điều bác sĩ nói về bệnh tình của Tạ Tiến Đức, Tạ Tranh gật đầu: "Cảm ơn."
"Không cần khách sáo." Tạ Lý nói: "Em và bác vẫn luôn rất thân thiết, anh cũng biết mà."
Lời này quả không sai, Tạ Tiến Đức và Mạnh Hải Anh thực ra có quan hệ khá tốt với Tạ Lý, hồi nhỏ cha mẹ Tạ Lý đi vắng, đều gửi Tạ Lý ở nhà Tạ Tranh, do hai người bọn họ nuôi nấng.
Tạ Tiến Đức ác thì thật sự ác, nhưng tốt thì cũng thật sự tốt.
Tạ Tích cứ lên xe là thích ngủ, trên đường về Thần An vẫn luôn ngủ say, giờ này mới mơ mơ màng màng mở mắt ra. Cậu bé kéo cà vạt Tạ Tranh dụi dụi mắt, vừa mở mắt ra phát hiện mình đang ở bệnh viện, ngẩn người, miệng mếu máo.
"Lần này không phải đi tiêm cho con đâu." Tạ Tranh nói: "Đến thăm ông nội."
Tạ Tích lặp lại: "Da da."
Tạ Lý nhìn Tạ Tích có cảm giác vô cùng mới lạ: "Giống như đồ chơi điện tử ấy, vậy mà cũng biết nói chuyện nữa."
Tạ Tranh: "……………"
Tạ Tích cũng tò mò nhìn Tạ Lý, Tạ Lý hỏi cậu bé: "Còn nhớ chú là ai không? Chú là chú út của con, chú tên là Tạ Lý."
Tạ Tích tiếp tục lặp lại: "Shirley."
Tạ Lý: "……………"
Tạ Tranh "ha" một tiếng cười ra tiếng.
Việc Tạ Tích tỉnh giấc đã mang lại chút màu sắc tươi sáng cho căn phòng bệnh u ám, Mạnh Hải Anh bế cậu bé qua, dạy gọi ông nội, Tạ Lý khựng lại, nói: "Tình trạng của bác cả… nói tóm lại chúng ta nên chuẩn bị tâm lý."
Tạ Tranh gật gật cằm: "Biết."
Phòng bệnh của Tạ Tiến Đức còn có những người khác ra ra vào vào, đa phần là bạn bè của ông, hầu hết do Mạnh Hải Anh tiếp đón, nhưng Tạ Tranh cũng không rảnh rỗi.
Đến khi hết giờ thăm viếng mới có thời gian uống một ngụm nước.
Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu, liên tiếp mấy ngày sau đều như vậy, Tạ Tranh cũng không biết những ngày này khi nào mới có thể kết thúc.
Nhưng kết thúc có nghĩa là gì? Bệnh tình của Tạ Tiến Đức chuyển biến xấu đi rất đột ngột và nghiêm trọng, hai chữ "kết thúc" chỉ đại diện cho một khả năng.
Bản thân Tạ Tiến Đức lại không biết những chuyện này, ý thức của ông mơ hồ, không còn nhận ra người nữa, hôm qua còn chỉ vào Tạ Tranh gọi là ba.
Hôm đó Tạ Tranh đi mua bữa tối về, hộ lý nhận lấy, Mạnh Hải Anh nói: "Con đã ở đây mấy ngày rồi, về nghỉ ngơi đi. Chơi với Tiểu Tích một chút, không thì nó ở nhà chơi với bảo mẫu cũng chẳng có ý nghĩa gì."
Tạ Tranh gật đầu, cầm áo khoác quay người định rời đi, lại nghe thấy Tạ Tiến Đức gọi mình từ phía sau: "Tạ Tranh."
Giọng nói khô khốc, cứ như tiếng móng tay cào bảng đen vậy, Tạ Tranh thậm chí không thể nhận ra ngay đó là giọng của cha mình.
Anh quay đầu lại, nhìn thấy Tạ Tiến Đức đang nhìn thẳng vào mình: "Ba có chuyện muốn nói với con."
Mạnh Hải Anh và hộ lý nhìn nhau, đều đứng dậy đi ra ngoài phòng bệnh. Tạ Tranh khoác áo khoác lên cánh tay, ngồi xuống chiếc ghế trước giường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!