Lộ Lộc lái xe vững vàng, Tạ Tranh lấy điện thoại của mình ra định trả lời tin nhắn liên quan đến dự án mới do Tổng quản gửi đến, nhưng ngón tay của anh không nghe lời, bàn phím nhảy ra toàn lỗi chính tả.
Tạ Tranh mất kiên nhẫn, tiện tay ném điện thoại về phía trước.
Điện thoại rơi trên bảng điều khiển, cộp một tiếng đập vào thứ gì đó.
Tạ Tranh nhìn sang, phát hiện đó là một hàng thuốc ức chế dành cho Alpha.
Thuốc ức chế dành cho Alpha cũng có nhiều loại, có loại dán và thuốc uống. Thuốc ức chế của chủ xe là loại ống tiêm.
Hiện nay đại đa số Alpha đã không còn chọn dùng ống tiêm nữa, vì khi tiêm vào thực sự rất đau, trừ khi có áp lực kinh tế, hoặc là tình huống khẩn cấp.
Nhưng Tạ Tranh vẫn luôn dùng loại ống tiêm này, thứ nhất là hiệu quả tốt nhất, thứ hai là anh thực sự rất thích cảm giác đau đớn.
Rất k*ch th*ch.
Ánh mắt Tạ Tranh chuyển từ thuốc ức chế sang khuôn mặt Lộ Lộc.
Ánh đèn đường khẽ chiếu sáng khuôn mặt chàng trai.
Lộ Lộc hoàn toàn là kiểu khuôn mặt mà Tạ Tranh ưa thích, đoan chính thanh tú, mang theo sự cứng cáp vừa phải, không hề mềm mại.
Điều duy nhất không tốt, chính là trông quá thuần khiết. Tạ Tranh không thể tưởng tượng được người như Lộ Lộc lại có kỳ mẫn cảm giống như những Alpha khác.
Khi Tạ Tranh ở kỳ mẫn cảm, cơn nghiện rất lớn, cho dù đã tiêm thuốc, cả cơ thể vẫn khô nóng vô cùng, ngứa răng kinh khủng, đôi khi ngủ dậy trên cánh tay đều là vết răng do anh tự cắn.
Tạ Tranh cũng từng nhìn thấy dáng vẻ của các Alpha khác trong kỳ mẫn cảm, dù đã có bạn đời được đánh dấu, phần lớn đều giống như anh, khóe mắt đuôi mày đều lộ ra vẻ h*m m**n không được thỏa mãn.
Tạ Tranh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Lộ Lộc, ác ý tưởng tượng ra dáng vẻ Lộ Lộc trong kỳ mẫn cảm.
Ngay sau đó, một ngọn lửa phụt một cái đã bùng lên.
Trong chiếc Beetle nhỏ bé dần dần lan tỏa mùi thuốc lá hồ tiêu.
Theo sách giáo khoa, việc Alpha phát tán pheromone đối với Alpha không phải là hành vi lịch sự, thậm chí còn mang ý nghĩa thị uy. Nhưng trong cuộc sống đời thực, ai cũng có lúc không kiểm soát được bản thân, giống như vừa rồi Tạ Tranh cũng ngửi thấy mùi bưởi mà Lộ Lộc vô tình để lộ ra.
Quần tây bó sát khiến Tạ Tranh đau nhói, Tạ Tranh cũng không ngờ phản ứng của mình lại mạnh mẽ đến vậy. Anh nghiến răng nghiến lợi cười mắng một tiếng: "Đệt mẹ."
Lộ Lộc quay đầu nhìn Tạ Tranh một cái: "Chú Tạ…"
Cậu vừa lên tiếng, Tạ Tranh chỉ cảm thấy mình càng đau hơn. Cồn rượu khiến Tạ Tranh khó có thể kiểm soát bản thân, anh kiềm chế cảm giác muốn thúc hông, trong giọng nói lại mang theo nụ cười xấu xa: "Cậu đừng nói chuyện."
Đoán chừng Lộ Lộc không nhận ra Tạ Tranh đang tưởng tượng gì về mình trong đầu, còn tưởng Tạ Tranh đang cảm thấy ngại, liền mở hé cửa sổ xe ra một khe nhỏ, gió đêm lùa vào trong, mùi vị trong khoang xe cuối cùng cũng nhạt đi một chút.
Lộ Lộc không nói gì về chuyện này, im lặng lái xe. Không giống như hồi đó, khi cha mẹ Tạ Tranh phát hiện anh phân hóa thành Alpha, lại có phản ứng với Alpha khác, vẻ mặt kinh hãi biến sắc.
Khi Tạ Tranh về đến nhà, Tống Thanh Viễn đang ngủ trong phòng ngủ.
Tạ Tranh cảm thấy việc tự thỏa mãn ngay cạnh thằng bạn thân chỉ cách một bức tường thì rất mất hứng, tắm nước lạnh, rồi bò ra ban công hút hai điếu thuốc cuối cùng cũng bình tĩnh lại được kha khá, lúc này mới nằm lại trên sofa.
Ngày hôm sau bị đánh thức bởi âm thanh do Tống Thanh Viễn tạo ra.
Alpha bị bệnh liệt dương sáng sớm dậy không có việc gì làm, loay hoay làm bữa sáng trong bếp.
Nhìn thấy Tạ Tranh đã tỉnh, Tống Thanh Viễn nói: "Cuối cùng cũng mua được vé rồi."
Quê nhà của Tống Thanh Viễn rất xa xôi, các chuyến về rất ít, còn phải đi thuyền.
Tạ Tranh hỏi: "Ngày nào đi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!