Chương 39: (Vô Đề)

Đồ đạc của Lộ Lộc cũng không nhiều lắm, mấy bộ quần áo trong tủ, một chút đồ dưỡng da trên kệ, một vài cuốn sách, bàn vẽ và bút vẽ cùng các dụng cụ vẽ khác trong phòng làm việc.

Nhưng dọn dẹp cũng tốn công, Tạ Tranh ngâm mình xong bước ra đã là ba giờ sáng rồi, Lộ Lộc vẫn đang ngồi xổm dưới đất dọn đồ.

Tạ Tranh vừa lau tóc vừa hỏi cậu: "Hôm nay có dọn xong được không?"

"Chắc không được," Lộ Lộc nói: "Mai em lại đến một chuyến nữa vậy."

"Sao phải phiền phức như thế." Tạ Tranh cười: "Ngủ luôn ở đây đi, có phải chưa từng ngủ đâu."

Lộ Lộc ngước mắt lên nhìn Tạ Tranh.

Tạ Tranh lúc này mới nhận ra lời mình nói nghe có vẻ mang ý ám chỉ t*nh d*c một chút, anh giơ cao hai tay lên, cười: "Không có ý đó."

Lộ Lộc cười: "Vậy em ngủ sofa."

"Được." Tạ Tranh mở cửa phòng ngủ để Lộ Lộc vào ôm chăn gối ra, lúc Lộ Lộc quay người rời đi anh đột nhiên lên tiếng: "À đúng rồi."

Lộ Lộc quay đầu lại nhìn Tạ Tranh.

Tạ Tranh nói: "Sinh nhật vui vẻ."

Sinh nhật của Lộ Lộc thực sự rất dễ nhớ, mùng 1/6, Tết Thiếu nhi, khi cả con phố đầy trẻ con đi lại, tường và cửa sổ các cửa hàng dán đầy tranh hoạt hình ngộ nghĩnh, đó chính là sinh nhật của Lộ Lộc.

Lộ Lộc nở một nụ cười rất tươi: "Cảm ơn chú."

Tạ Tranh "ừm" một tiếng: "Ngủ đi."

Đóng cửa lại, Tạ Tranh nằm trên giường trằn trọc một lúc lâu.

Anh thề, lúc để Lộ Lộc ngủ lại tuyệt đối không có ý đồ gì khác, nhưng khi nằm trên giường, nhận ra người tình bé đã chia tay trong hòa bình của mình đang ngủ ngay phòng bên cạnh cách mình một bức tường, bụng dưới liền bắt đầu có lửa cháy.

Anh mặt lạnh tanh, tìm trong tủ ra lọ gel bôi trơn còn nửa chai mà hai người dùng trước đây bóp ra lòng bàn tay, rồi đưa tay xuống phía dưới.

Tạ Tranh không muốn phát ra tiếng động, híp mắt cắn vào hổ khẩu; gân xanh trên cánh tay kia càng lúc càng rõ ràng, đến cuối cùng, cả người Tạ Tranh uốn cong như dây cung căng chặt, hơi thở cố gắng kìm nén càng lúc càng rối loạn.

"Đệch… mẹ nó…" Tạ Tranh trầm giọng nguyền rủa một cách lầm bầm, vì thấy rất sướng, nhưng lại cảm thấy không đủ sướng.

Ngày hôm sau thức dậy, Tạ Tranh cảm thấy có chút đau đầu, vì cơn say rượu đêm qua.

Anh xoa xoa thái dương bước ra khỏi phòng, nhìn thấy Lộ Lộc và Tạ Tích đang ngồi trên tấm thảm dài, trước mặt mỗi người có một tờ giấy trắng, đang vẽ tranh.

Tạ Tích cầm bút sáp màu nguệch ngoạc, vẽ một hình tròn méo mó trên giấy, chỉ vào hỏi Lộ Lộc: "Huy chương?"

Lộ Lộc nhét thêm một chút dải lụa của tấm huy chương lấp ló trong túi quần vào trong, vẻ mặt nghiêm túc, nhưng khóe mắt lại cong lên nụ cười không thể giấu được: "Không phải ba lấy đâu."

Tạ Tích phì phì mũi rồi dán một miếng sticker hoa nhỏ lên người Lộ Lộc.

Tạ Tranh cười một cái, Lộ Lộc và Tạ Tích cùng ngẩng đầu nhìn anh, hai đôi môi nhạt màu với độ cong tương tự cùng cong lên, Tạ Tích vui vẻ nói: "Ba ba!"

Trẻ con và động vật nhỏ, có lẽ vì thế giới quá nhỏ, hiểu biết còn quá ít, ngay cả việc thấy người thân thiết mở mắt mỗi sáng cũng trở thành một điều bất ngờ. Tạ Tranh rất thích Tạ Tích chào anh mỗi sáng như thế này, điều đó khiến anh nhớ đến Mễ Đoàn, hễ thấy anh thức dậy, đuôi chú chó nhỏ lại vẫy nhanh như cánh quạt.

Tạ Tranh sải bước tiến lên, xách Tạ Tích lên đặt cậu bé cưỡi trên cổ mình, Tạ Tích cười khúc khích, lại nhổm người về phía Lộ Lộc, ôm đầu Tạ Tranh nói với anh: "Ba ba!"

Tạ Tranh biết Tạ Tích muốn nói với mình rằng người ba kia của nó đã về rồi.

Tạ Tranh cười: "Đêm qua đã đến rồi, lúc đó con ngủ rồi, nên không gọi con dậy."

Sự xuất hiện của Lộ Lộc rõ ràng khiến Tạ Tích rất vui, cậu bé chụt chụt hôn lên mặt Tạ Tranh mấy cái, rồi muốn trượt xuống để tiếp tục chơi với Lộ Lộc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!