Tối thứ 6 Tạ Tranh đi xã giao, về có chút muộn.
Sáng sớm thứ 7 đang ngủ say thì bị động tĩnh bên cạnh đánh thức.
Vừa mở mắt Tạ Tranh phát hiện Tạ Tích ngồi thành một cục nhỏ trong chăn, ôm bình sữa dán sticker lên người anh.
Trên cánh tay Tạ Tranh đã bị dán mười mấy miếng rồi, hoa nhỏ, cỏ nhỏ, mặt trời, mặt trăng, cả Ultraman nữa, màu hồng nhạt phủ lên hình xăm màu mực đen, tạo ra cảm giác buồn cười như thể ông trùm xã hội đen giắt bên hông lại là một khẩu súng nước đồ chơi bằng điện.
Nhìn dáng vẻ Tạ Tích đang cẩn thận chọn lựa sticker để dán, Tạ Tranh cảm thấy Lộ Lộc nói không sai, trẻ con đúng là thích ai mới dán những thứ này cho người đó.
Tạ Tích hì hục bận rộn thêm một lúc lâu, mới nhận ra Tạ Tranh đã tỉnh dậy. Hai đôi mắt đen sáng nhìn nhau, khóe mắt Tạ Tích cong lên, vui mừng nâng cao giọng: "Ba ba!"
Trong lúc Tạ Tranh đi vệ sinh cá nhân, Tạ Tích cứ như cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sát chân anh, Tạ Tranh thực sự sợ vô ý giẫm phải cậu bé, liền xách Tạ Tích lên, để cậu bé ngồi trên vai mình.
Tạ Tích ôm cổ Tạ Tranh, hỏi: "Đi làm? Đi làm?"
"Hôm nay không đi. Buổi sáng ở nhà, buổi chiều ra ngoài một chuyến."
Vốn từ của Tạ Tích còn chưa nhiều lắm, mỗi lần nghe người khác nói chuyện đều phải phản ứng một lúc; khi cậu bé hiểu ý Tạ Tranh, liền vui vẻ cười, trượt xuống khỏi người Tạ Tranh, đi vào thùng lật tìm đồ chơi của mình muốn chơi cùng Tạ Tranh.
Đôi khi Tạ Tranh thực sự không hiểu trẻ con thích chơi cái gì, hai món đồ chơi chạm đầu nhau là có thể biên ra một đoạn chuyện luyên thuyên dài, nghe cũng không hiểu gì, lại còn có logic riêng của chúng.
Bình thường đều là Lộ Lộc và bảo mẫu chơi cùng Tạ Tích trò này, Tạ Tranh còn chưa hiểu rõ luật chơi, nhưng cách đánh rất mạnh mẽ, con rắn nhồi bông trong tay anh đã "ăn thịt" khủng long của Tạ Tích ba lần.
Người chiến thắng Tạ Tranh nhếch mép cười đắc ý, bảo mẫu ở bên cạnh nhắc nhở: "Thưa ngài, ngài nên nhường bé con một chút."
Tạ Tranh nhướng mày, cảm thấy hình như đúng là như vậy.
Đến khi vòng chiến đấu tiếp theo bắt đầu, Tạ Tranh liền lấy điện thoại ra, vừa trả lời tin nhắn vừa chơi với Tạ Tích, coi như là nhường cho cậu bé.
Tin nhắn chưa đọc không ít, phần lớn là do mấy cô trợ lý nhỏ gửi đến.
Tạ Tranh có ý định đưa Tinh Nhận lên sàn chứng khoán trong vài năm tới, lệnh vừa ra, cả công ty trên dưới đều bận tối mắt tối mũi, Tạ Tranh xem báo cáo đến chóng mặt, bộ phận tài chính thì ngày nào cũng phải tăng ca đến rạng sáng.
Tạ Tranh cuối cùng cũng trả lời xong lời nhắn của trợ lý, kéo xuống dưới, nhìn thấy tin nhắn Lộ Lộc gửi cho mình.
[Nai Ngốc]: Chú Tạ
[Nai Ngốc]: Hôm nay em có chút việc, ngày mai em sẽ đến lấy đồ
Tạ Tranh trả lời một chữ "ok".
Một lát sau, Tạ Tích cuối cùng cũng thắng Tạ Tranh được một lần, bò dậy lảo đảo đi vào phòng, lúc đi ra thì trên cổ đeo một tấm huy chương lấp lánh.
Tạ Tranh cười phá lên: "Lấy ở đâu ra thế hả? Còn biết tự trao giải cho mình nữa chứ. Thằng nhóc này."
Buổi chiều Tạ Tranh xem hoạt hình với Tạ Tích một lúc.
Giây trước Tạ Tích còn xem rất say sưa, giây sau đã chui vào lòng Tạ Tranh bắt đầu ngủ gà ngủ gật.
Tạ Tranh bế cậu bé về giường, thay quần áo rồi ra ngoài.
Anh vừa kết thúc một dự án cách đây không lâu, mấy bên hợp tác khác trong dự án đều bị anh hành hạ không ít, bữa tiệc đêm nay là do Tạ Tranh tổ chức, để đãi mấy người ông chủ trong thương hội.
Địa điểm ăn uống được chọn ở quán rượu lớn nhất Lâm Uyên, nhưng lớn thì lớn, khẩu vị món ăn chỉ ở mức bình thường, là hương vị không không có gì khác biệt.
Tạ Tranh uống không ít rượu, đi vào nhà vệ sinh giải quyết, rồi đứng ở ban công hút một điếu thuốc rồi mới quay lại.
Mở cửa phòng bao ra thì anh sững người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!